bai viet cua BrokenAngel
-Katatonia-
Tiếng guitar sắc hắt một luồng nước lạnh như băng vào khuôn mặt đờ đẫn, chìm nghỉm trong lời ru chậm chạp và nặng nề của bài ca trước. Cái bóng đen ngòm vật vờ trên con đường rát đá, sắc cạnh trong ánh sáng lờ mờ của tuần trăng mới...

by a black road
giving a brief smile
something's on the way
forgotten for a while
and you try to speak this
without a voice down by a black road
we try to forget and try to make it through
Gã ngoái lại trên con đường nhuốm màu đen của màn đêm, nở một nụ cười vô hồn chôn lấp trong một ánh mắt đã bị đánh cắp hoàn toàn cảm xúc. Một cái bóng lướt ở phía đàng sau. Và khi gã lại hướng ánh mắt hoang dại về phía trước, một màu trắng đục mờ thoảng hiện ra phía sau lưng. Màu trắng bạc thếch của một căn nhà cũ nát. Từ nơi đó gã đã ra đi.
someday we'll go
further from this right into the bliss
some night we'll try
to leave this place for another
Và một ngày nào đó, gã sẽ đi về nơi nào có hạnh phúc. Một đêm nào đó, hắn sẽ rời bỏ nơi này. Để đi tìm một nơi khác, hoàn toàn khác...
Nhưng một-ngày-nào-đó, và một-đêm-nào-đó kia, sao nghe dài, và xa xôi đến vậy...Gã ngập ngừng đứng lại trên con đường đen thẫm. Một bóng đen lướt qua phía bên trên đầu gã. Gã bỗng thấy bàn tay mình nằng nặng.
they keep pushing me
so far from every chance
makes it so much harder
for me to carry on
so I try to speak this
without a thought down by a black road
we try to forget and try to make it through
..Bởi chúng vẫn tiếp tục đẩy hắn tới bên trên bờ vực, cách xa những cơ hội, những tia sáng dù chỉ là nhỏ nhất. Bởi chúng vẫn âm thầm ngăn bước chân của hắn mỗi lần gã muốn bước xa hơn. Và đêm nay, hắn nhẩm thầm một vài câu chợt bật ra không từ suy nghĩ. Hắn xòe rộng bàn tay. Trong ánh sáng lờ mờ của mặt trăng non, hắn mơ hồ nhận ra một vệt đỏ, như hình là màu của máu.
Đôi khi dừng lại trong màn đêm, gã tự hỏi rằng hạnh phúc có thật sự tồn tại trên đời hay không. Và nếu tồn tại nguồn sáng đó, liệu gã có chạm được vào nó. Một kẻ như gã, đã nhấn chìm cuộc đời mình trong màn đêm và hoang dại--

Gã quay người ra phía đường ray nằm cạnh con đường đen thẫm. Hắn hạ chiếc rương cũ nát xuống bên rìa thanh sắt cắt con đường thành hai mảnh, vỡ vụn trong đêm. Hắn ngồi đợi. Thời gian như đóng băng xung quanh hắn. Và bỗng nhiên, từ phía cuối chân trời, một vầng sáng khẽ hửng lên. Hắn mỉm cười, vẫn nụ cười hoang dại. Đốm sáng ngày càng lớn, và nó chuyển động, lớn dần trong mịt mùng của màn đêm. Từ ánh sáng ấy, gã đã nhìn thấy những đám mây màu xám bạc...
Gã khẽ vuốt những ngón tay thô ráp lên nụ cười hiếm hoi và vô cảm. Ánh sáng bỗng vụt trắng, chói lòa cùng những tiếng động ồn ã. Gã vẫn cứ ngồi đó, bình thản, chờ đợi, cho tới khi bình minh của gã - một chuyến tàu lạc đêm vụt lướt qua--
Gã khẽ đứng lên khi bóng con đại bàng chậm rãi hạ cánh xuống mặt chiếc rương bị hắt sang một bên vệ đường. Chiếc rương rỗng tuếch.
Đêm nay cũng như bao đêm khác, gã đã ngồi đợi để trông lại nguồn sáng của con tàu năm ấy. Nguồn sáng duy nhất cứu gã khỏi màn đêm, và cũng là nguồn sáng đã tước đoạt đi của gã một cuộc đời.
Hạnh phúc gần gã nhất cũng là hạnh phúc xa xôi nhất. Và nó tới trước khi gã phải trả một cái giá quá đắt để có thể có được.

someday we'll go
further from this right into the bliss
some night we'll try
to leave this place for another
Một ngày nào đó, chúng ta sẽ đi thẳng tới cội nguồn hạnh phúc. Một đêm nào đó chúng ta sẽ rời bỏ nơi này, để tới một nơi nào đó khác hơn.
Để chạm vào một hạnh phúc khác hơn--
Tonight's Decision
-Katatonia-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét