Thứ Sáu, 5 tháng 3, 2010

Người điên giữa phố

Người điên giữa phố

Bài viết của Caphao

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Phiêu du cuối tuần với một bài viết đã lâu của Caphao. Đôi khi ngồi đọc lại như vẫn thấy mình trong đó, một con người sống cho hai thế giới, thế giới của chính bản thân và thế giới của những gì còn lại xung quanh.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


   Gã ngồi một mình trong căn gác trọ, nhìn gầm trời xám xịt qua khung cửa sắt con con. Chiều hắt vào thứ ánh sáng màu chì soi nữa khuôn mặt gã , xương xẩu và phủ đầy tóc. Gã đưa đôi mắt nhờ nhờ với theo từng làn khói thuốc , từ từ bay lên rồi vụt tan ra ngoài. Gã thấy hồn mình cũng từ từ tan ra...trống rỗng. Gã thấy cô đơn quá! Chẳng có ai đồng hành với gã trong cuộc sống vô vị này. Thời gian là thứ nhạt nhẽo nhất mà gã đã từng nếm, và gã cứ phải nếm ...từng ngày ... từng ngày. Chả phải gã không có bạn, rất đông là đàng khác, nhưng chẳng ai hiểu và chẳng ai chịu hiểu gã, với lại, gã cũng chẳng muốn ai hiểu mình (vì ngay đến gã cũng chưa hiểu được gã cơ mà ). Sau những cuộc bù khú với bạn bè, gã lại trở về với cái thế giới của riêng gã , làm bạn với những thứ mà gã chẳng biết đặt tên ... Trong cái thế giới ấy, gã thấy mình cứ đi tìm cái đã đánh mất mà chẳng biết đã đánh mất gì, gã cứ đi tìm cái mình cần mà chẳng biết gã cần gì ...và gã cũng chẳng tìm thấy gã.


Gã bước ra ngoài, lặng lẽ. Gã không muốn bị nổ tung trong căn phòng chật hẹp. Gã thất thểu giữa phố. Gã nghe tiếng đời vùn vụt bên tai. Gã thấy mình lạc lõng, gã thấy mình đang đi giữa giới hạn của thực hư, đi giữa thế giới của gã và thế giới của phố. Ừ, gã đi về cả hai thế giới. Hằng ngày gã vẫn đến trường bằng con đường này, gã vẫn ăn cơm bụi ở mấy quán đằng kia. Mỗi khi hết tiền, gã vay, rồi trả. Hay ngược lại ...Gã vẫn phải dùng số tiền mẹ gã cho, để trang trải cho cuộc đời sinh viên của gã. Gã cũng như bao thằng sinh viên khác, lúc nào cũng cần tiền . Tiền để học, tiền để nhậu nhẹt, chia buồn chia vui, tiền để cà phê thuốc lá ...tiền để ăn, ăn để sống và sống để quay về cái thế giới của gã . Tóm lại, gã thấy thế giới của phố là thế giới của tiền , muốn sống trong cái thế giới ấy thì gã phải có tiền. Và gã căm thù điều đó.

Thế giới của phố (Ảnh minh hoạ từ album Ngược dòng của Small Fire)

    Gia đình gã chẳng khá giả gì nhưng cũng đủ chu cấp hằng tháng cho gã . Và nếu gã ăn tiêu chừng mực như lời khuyên của mẹ thì gã chẳng bao giờ phải đói. Thường là gã quên mất những lời mẹ gã dặn dò ngay khi đút tiền vào túi. Khái niệm "chừng mực" không có trong đầu gã . Ở nhà, gã là thằng con khó bảo. Gã chống lại những lời dạy dỗ của bố mẹ gã bằng cách im lặng. Gã không muốn phá vỡ sự im lặng của gia đình gã. Sự im lặng của cuộc sống rạn nứt mà bố mẹ gã đã âm thầm chịu đựng với nhau, rất lâu rồi. Gã có cảm tưởng như nếu gã chỉ cần nói một lời là tất cả sẽ sụp đổ dưới chân, không gì cứu vãn được. Gã cứ để mặc cho thời gian hàn gắn tất cả, nhưng thời gian lại để mặc gã giữa những nỗi cô đơn không gì bù đắp. Gã còn một thằng em. Gã không muốn nó cũng như gã. Gã không muốn nó bước vào thế giới của mình. Gã muốn nó trở thành người mà gã chưa bao giờ mong đợi trở thành - Người hoàn toàn thuộc về thế giới của phố. Gã dấu kĩ những tập bản thảo mà gã viết về thế giới của gã, không cho nó đụng đến bất cứ đĩa nhạc nào của gã. Âm nhạc của gã chống lại tất cả mọi thứ trên đời, kể cả chúa trời; tôn thờ Satan; không chừa nói về tất cả những điều xấu xa, nhơ nhuốc, ghê tởm ...về bóng tối, những điều huyền bí...và về cái chết. Những tiếng gầm gừ man dại, những gã tóc dài điên cuồng đập phá trên sân khấu; máu; tự tử và những cảnh giết chóc rợn người ...Gã giấu kỹ cho riêng gã .

Thế giới của gã (Ảnh minh hoạ từ artwork của ban nhạc Katatonia)

   Gã bước vào quán cà fê quen thuộc, nơi có thứ âm nhạc của gã. Gã gọi cà fê - thứ duy nhất mà gã uống từ lần đầu tiên gã vào đây. Gã đốt thuốc, đưa ly cà fê lên miệng và nhả khói. Gã thích được nhìn cuộn khói trắng bốc ra khỏi ly cà fê như thế, cảm giác như một linh hồn vừa thoát xác. Chẳng có gì hợp với cà fê bằng thuốc lá. Trắng và đen, hư và thực, ánh sáng và bóng tối hòa quyện với nhau, thấm tan vào gã. Và gã nghĩ chẳng có gì hợp với mình hơn chúng. Gã như tìm được người bạn tri âm, có thể chia sẻ tất cả mà chẳng cần nói một lời ...Nhưng hôm nay gã thấy buồn ghê gớm. Gã thấy mình bế tắc, phía trứơc chẳng có con đường nào cho gã chọn, gã không biết mình đang đứng đâu giữa cuộc đời này. Gã ẩn nấp, đôi khi trốn chạy nhưng cuộc đời không buông tha gã. Gã muốn thoát ra ngoài giới hạn của cuộc sống, nơi có ma lực của đồng tiền nhưng gã lại đi lạc vào mê cung của những lọc lừa giả dối. Càng cố chạy thoát, gã càng không tìm được lối ra. Mệt mỏi và kiệt sức. Gã vừa căm thù vừa sợ hãi thế giới này …


   Gã với một tấm phiếu yêu cầu bài hát gã muốn chia sẻ với kẻ mà gã tìm được sự đồng cảm. Gã đưa cho tay chỉnh nhạc "The man who sold the world". Gã muốn thêm một điếu nhưng hết thuốc và cũng chẳng còn tiền mua thuốc gã nghĩ đến Kurt và phát súng của hắn. " Điên ! " .Gã cười ha hả rồi đột nhiên bật khóc, khóc nức nở như một cô gái vừa bị làm nhục, tuyệt vọng ê chề. Chẳng ai để ý đến gã nhiều, vì ở quán này không thiếu những kẻ điên như gã. Gã cứ gục mặt xuống bàn khóc ...rồi gã bổn thấy mình đi lạc vào một cánh rừng hoang vắng. Dưới ánh trăng mờ ảo, gã nghe thấy văng vẳng những tiếng gào rú ghê rợn, và những bóng ma cứ lởn vởn trên đầu thành những vệt dài trắng toát. Nhưng gã không hề cảm thấy sợ mà dường như có cảm giac thân thuộc không ngờ. Gã chầm chậm bước đi trong đêm, cho cái lạnh mơn trớn trên da thịt, lòng thanh thản lạ thường. Đột nhiên gã thụt chân rơi xuống một vũng lầy. Hai chân gã từ từ chìm xuống, mặc cho gã vùng vẫy, gào thét ...nhưng không có ai tới cứu gã. Gã càng vùng vẫy càng chìm dần, chìm dần, rồi bị vũng lầy nuốt chửng ...Gã thấy hồn gã bay lên, vẫy tay chào và nở một nụ cười mãn nguyện, rồi nó bay về đùa giỡn với những bóng trắng ở đằng kia .

   Cô tiếp viên đánh thức gã dậy, mỉm cười với gã.Gã bước ra ngoài, ướt đẫm mồ hôi. Phố đã lên đèn từ lâu. Vài cơn gió thốc vào tấm thân gân gầy gò của gã, luồn vào mái tóc dài bù xù. Gã thấy mát dịu và rờn rợn. Gã đói. Gã nghĩ cái duy nhất gã mua được bây giờ mà không cần tiền là cái thế giới của Kurt. Cái thế giới thứ ba mà gã muốn tìm đến từ rất lâu rồi. " Hình như mai là ngày Kurt chết ." Gã trai hai mươi tuổi lầm bầm - " Bảy năm nữa thì lâu quá ". Gã chầm chậm bước đi, đôi hàng đèn cao áp nuốt chửng gã vào lòng phố.



.

7 nhận xét:

  1. hjx, đọc cái title tớ cứ tưởng đang viết về cậu =))

    Trả lờiXóa
  2. Tất nhiên ko phải rồi (tớ ko hút thuốc keke), nhưng ở một lúc nào đó ai đó sẽ thấy mình ở đây.

    Trả lờiXóa
  3. Có cái entry này là lạ, không thì chỉ toàn rock với rock ;)

    Trả lờiXóa
  4. hình như cũng mang chút tâm trạng của mình ??? đôi lần mình cũng là một người điên giữa phố ???!!!

    Trả lờiXóa
  5. Có lẽ đây là 1 thế giới khác ...phảng phất trong em, mà chị ko hề hình dung là có, khi gặp e...!

    Trả lờiXóa
  6. nhân vật "gã" trong bài vik này có vài nét giống tớ :D

    Trả lờiXóa