Bài viết năm lớp 8, được viết lại năm lớp 9, năm 1998
....................................................................................
Thế là hoa phượng lại nở, con ve kêu cả hè năm ngoái lại kêu, nó cố gắng báo hiệu mùa hè đến rồi và học sinh thì được thỏa thích trong nghỉ hè của mình. Nhưng khối lớp tôi thì chưa vì phải ôn thi tốt nghiệp. Thế rồi mùa thi cũng đến, ngày thi cũng lẽo
đẽo theo sau làm hàng ngàn thí sinh hồi hộp.
Giờ thi thứ nhất môn lịch sử, sau khi phát đề xong cô lên bảng viết phần ghi chú...
Ôi! Trông kìa Cái quai guốc của cô nó tuột ra, khiến tôi nhớ về một buổi học cách đây 3 năm về
trước, nó ẩn hiện trong tôi.
Đấy! Đúng vào cái ngày năm ấy, cái quai guốc của giáo tôi cũng bị tuột ra, phần nào làm tôi không chú ý vào bài giảng. Dường như cô vẫn chăm chú giảng bài cho học trò mà không để ý đến Có lẽ chỉ mình tôi biết điều đó, nhưng chỉ một lát sau cô đã lặng lẽ ra ngoài để cài lại. Buổi học với tôi lại như mọi ngày. Nhưng trời ơi không thể tin được chuyện gì lại xảy ra....
Nhìn kìa .....
Một lần nữa cái quai guốc của cô lại tuột ra, mà như lần này cô không biết hay cô mặc kệ nó?


Mong trạng nguyên một ngày kia...
Nhưng chính tôi là người bị phân phân vì điều ấy. Sau một lát suy nghĩ, tôi đứng lên định nói với cô , nhưng lại cảm thấy nó không đúng đắn chút nào, tôi lại ngồi xuống. Có lẽ cô biết tôi không chú ý vào bài giảng nên cô nhắc chung chung
- Cả lớp chú ý vào bài giảng!
Thế rồi tôi cũng như bao bạn khác, tập trung vào bài giảng nhiều hơn, bài giảng đã đi vào cuối tiết học.
Sau ngày hôm đó, thật tai hại làm sao, tôi bị cô gọi lên làm chính bài hôm trước, cái hôm tôi đã lơ đễnh... Cô hỏi, tôii không làm được và tập của tôi có con điểm yếu. Lòng trự trách và nghĩ thầm "nếu cái quai guốc của cô không bị tuột ra thì em đâu có bị điểm yếu như thế này?" Nhưng rốt cuộc nghĩ đi nghĩ lại thì lại thấy lỗi đó là của tôi, ai bảo tôi không chú ý nghe cô giảng?
Trở về với giờ thi tốt nghiệp, bây giờ ý nghĩ đó chỉ thoáng qua tôi mà thôi, không còn làm tôi chú ý nữa. Tôi tự cảm thấy mình hơn trước nhiều, đặc biệt những điều gây không chú ý với tôi chỉ là quá khứ. Lòng tự nghĩ thầm, chắc chắn rằng bài thi của tôi sẽ không như trước nữa, cũng không phải là cái điểm mà cô đã chấm cho tôi sau cái chuyện ẩn vơ, "đôi guốc".
16.06.1998
DongMT, sau thời gian thi tốt nghiệp THCS
u, phai chi luc do ca lop hùn lại mua 1 doi guoc cho cô chắc yên chuyện tứ bề :)
Trả lờiXóaBạn tớ đúng là người con trai hay động lòng trắc ẩn hen?! Tập trung chuyên môn nhé! Tớ thấy cậu đang ngó chằm chằm vào đôi dép của tớ á
Trả lờiXóakakaka :p
chuyện tưởng nhỏ nhưng chẳng nhỏ chút nào , em nhỉ ! Không phải chỉ vẩn vơ mà là cả tấm lòng em dành cho Cô đấy !
Trả lờiXóaĐọc bài này của Đông, thấy có gì đó là lạ. H đọc rất nhiều sách, rất nhiều văn... nhưng ít khi gặp một lối cảm xúc ngẫu hứng như thế này :D
Trả lờiXóa