Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2007

Dung dăng dung dẻ

Dung dăng dung dẻ

Bạn nhấn vào liên kết sau đây để nghe. http://ngoisao.net/FileStore/Media/2007/08/24/DD.mp3

Em yêu rock nhưng lại chẳng thể hát rock. Những khúc ca em hát cứ mềm oặt ra và chợt lảnh lót như tiếng con nít cười. Em thích ngồi lặng im bên một người bạn, nghe cái giọng ca khàn khàn của hắn hát những bài hát trẻ con.

Nguyễn Vũ Nguyên Anh

Hắn huýt sáo, hắn đệm guitar... Em thích mình nhàn nhã như thế, em thích những khúc đồng dao, những bài vè khi qua tiếng đàn của hắn, khi qua giọng ca của hắn. Thật tuyệt!



Thời gian ơi, bến sông ơi! Đò qua sông chở bao kiếp đời. Ngày xa quê, dưới chân đê, bầy trẻ thơ hát khúc đồng dao. Ngày xanh ơi, tóc xanh ơi, ta đốt lá nấu giọt mồ hôi. Khô nước mắt, mang tiếng cười trẻ thơ ơi, chiều nay ta về.


Nghe ca khúc Đồng dao.

Không gian xung quanh em ngập tràn chất giọng khàn khàn ấy. Em thấy những dòng sông nơi quê em. Nước xanh mướt, những dòng lục bình trôi. Những triền đê đầy nắng, những buổi trưa trốn ngủ đi chơi, những buổi chiều thả hồn cùng tiếng sáo diều cao vút. Em thích mình như thế! Giản đơn và thật yên bình.

Em tưởng mình đang đứng giữa nền cỏ xanh dọc triền đê đó, em cười thật tươi như chưa có chút muộn phiền, mắt em lóng lánh những niềm vui! Em lại ước mình được bay cao như những cánh diều, lại ước, ước thật nhiều! Cái cảm giác đó chắc chả giống như khi ngồi trên máy bay đâu nhỉ. Em chỉ thấy ù ù bên tai. Nó chả ngọt ngào như tiếng sáo diều chút nào cả.

Ngày xanh ơi, tóc xanh ơi, ta đốt lá những giọt mồ hôi...
Em thích mình như thế! Bình yên quá, hạnh phúc quá!

Dung dăng dung dẻ
Dắt trẻ đi chơi
Đến ngõ nhà trời
Tóc xanh trắng xoá.
Ngày đi nhanh quá,
Đường xa bóng dài.
Một gánh hai vai,
Chiều nay ta về.

Dung dăng dung dẻ,
Về với trẻ nhà quê.
Đứa tan học về,
Đứa đang bới bếp,
Ngày vui như tết,
Ngả nghiêng đất trời.
Ngồi bến sông chơi,
Đồng dao bên đời.

Dung dăng dung dẻ...

Em lại thấy mình là con nít.
Lại thấy mình nắm tay những người bạn của em. Lại nghe thấy mình đang hát khúc đồng dao, lại đang thấy mình cười như nắc nẻ...
Em lại thấy những buổi trưa dãi nắng, những buổi chiều dầm mưa...

Dung dăng dung dẻ, dắt trẻ đi chơi! Đến ngõ nhà trời, lạy cậu lạy mợ, cho cháu về quê, cho bê đi học, cho cóc ở nhà, cho gà bới bếp. Ù à ù ập danh lợi phù hoa, gõ nhịp gần xa vang danh đất trời. Ngồi bến sông chơi, đồng dao bên đời! Ngồi bến sông chơi, đồng dao ơi!

Thôi rồi! Danh lợi phù hoa...

Cuộc sống mà, thời gian mà! Tóc xanh rồi cũng đổi màu, bến sông xưa cũng phải đôi lần tiễn đưa thôi! Em vẫn thích mình như thế! Hồn nhiên và thanh thản. Em vẫn thích mình như thế, thật là mình trong những khúc hát của hắn...

Ù à ù ập danh lợi phù hoa, gõ nhịp gần xa vang danh đất trời.
Ngồi bến sông chơi, đồng dao bên đời!
Ngồi bến sông chơi, đồng dao ơi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét