Thứ Tư, 29 tháng 8, 2007

Sắt thép, đá sỏi và kim loại

Sắt thép, đá sỏi và kim loại

Này là đá sỏi
trải dài trên trên đường đời cho đôi chân quên mệt mỏi.

Này là sắt thép
mãi đứng vững chống chọi với bão giông.

Và đây là kim loại
kim loại tình yêu
kim loại sắc màu cuộc sống...bên ta.

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2007

Mắt xích

Mắt xích

Bai viet cua hot in h3re

....trich mat xich
cũng gần 1 năm rồi,tôi đã 1 lần viết về
Mắt xích,nhưng ngày đó, có thể tôi đã có những suy nghĩ hoàn toàn khác so với bây giờ
nên thiết nghĩ, tôi nên viết lại
bài viết dưới đây có cái sườn là 1 bài tôi post bên RockViệtNam, có chỉnh sửa lại đôi chút

Tôi đã nghe trọn vẹn 6 bài trong demo của ATM. ( nhờ anh TDCT đấy ạ)
Hay,dở...........tôi không bàn nữa.(nói chung là tôi nghe nát rồi)
Nhưng có một bài in khá.........khá sâu vào tâm trí tôi,bởi vì đó chính là nỗi niềm trong một lúc,một gian đoạn của đời người,mà trong đó có tôi bây giờ..............Đó là Mắt xích

Ấn tượng đầu tiên là nhạc mạnh so với Rock VN mà tôi hay nghe của Bức Tường,Da vàng hay Atomega.Mang một chút phong cách của The Light,nhưng ATM đi theo một hướng mới,hiện đại hơn...Mang đúng phong cách thrash_metal,tiếng trống,guitar,bass...dồn dập,pha trộn vào nhau tạo một không khí..bức bối...Và hãy nghe câu hát cất lên..

Cuộc đời là những chuỗi dây xích
Trôi dần qua ngày tháng
Quay đều , những vòng quay nhàm chán
Mỗi người là một mắt xích
Những mắt xích móc nối vào nhau
Bấu víu nhau
Xiết chặt nhau
Không ai có thễ thoát ra
Vì tất cã đều là?:


Một sự nhìn nhận rất mới về cuộc sống,về con người.Có cảm tưởng giống như hồi học sinh học ở phổ thông,giáo viên đang giảng về
circle of life của muôn loài,trong đó con này sẽ ăn thịt con kia và rồi để làm mồi cho một con khác,mà chưa hẳn đã mạnh hơn..Mới,nhưng đúng..Vì con người cũng là................loài người.

Mắt xích , mắt xích
Mỗi người là một mắt xích
Mắt xích , mắt xích
Tại sao lại là mắt xích ...???


Nhưng trong cái vòng luẩn quẩn đó,đã bao giò bạn muốn thoát ra?Có phải không?Có chứ.Tôi rất,rất muốn thoát ra,dù chỉ là một khoảnh khắc.Đã có những cuộc"chạy trốn",đến một nơi không ai biết,đến một nơi có thể làm thanh bình lại tâm hồn,nhưng vẫn không thể thoát ra..

ta không thể nghĩ đến những người khác được vì suy cho cùng hoàn cảnh mỗi người mỗi khác, có thể ta đang đứng trên nấc thang cao hơn và nhìn xuống những người xung quanh kém hơn ta, ta thấy ta đã đầy đủ ,nhưng cuộc sống không phải chỉ để nhìn xuống như thế, ta là ta ,tồn tại trong cuộc sống của bản thân mình,khi đứng trước những khó khăn thất bại, không thể tự than thân trách phận mà phải biết đứng lên trên cuộc sống chứ không thể nào tự mãn là ta hơn những người có hoàn cảnh kém hơn ta được,nhìn vào những người có hoàn cảnh kém hơn mình ư, cũng vui đấy thấy mình hạnh phúc đấy nhưng như thế sẽ mất đi nghị lực vươn lên, tự khẵn định mình,đúng không? sống sao cho phải, cho tốt bản thân mình có thể tự vươn lên mà không cần dựa vào ai, đó chính là hạnh phúc mà có người muốn có cũng không được.

Họ cuốn tôi vào những vòng quay
Tôi phải sống như họ sống
Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng
Tôi giẫy dụa trong đớn đau
Tôi than thỡ trong u sầu
Tôi biết tôi không bao giờ thoát ra
Vì tôi
Đã là
Một Mắt Xích


Bài hát không cho ta một.."tương lai tốt đẹp"mà hướng vào hiện thực cuộc sống.Đó chính là hiện thực.Và cũng là ước mơ,ước mơ được thoát ra,được sống mà không"móc"vào nhưng"mắt xích"khác..Nhưng chỉ một lúc,một chút thôi...Vì không thể sống mà không "mắt xích"...Sống và tồn tại khó lắm thay!!
Thật tuyệt vời như một bài triết lý đời vậy.Tuy là tôi chưa từng được nghe triết lý học bao giờ.Đọc kĩ thấm nhuần từng câu chữ.Hãy làm theo những gì ta muốn để rồi sau đó không phải hối tiếc dù chỉ nhận được một cái ngã đau.Ta vẫn tiếp tục.Mình cũng sẽ học hỏi nhiều kinh nghiệm sau câu chuyện này.Hãy nghĩ đến những gì tốt đẹp mà sống .Mặc dù mình đã từng giống như những gì mà câu chuỵên nói đến

Mắt xích , mắt xích
Mỗi người là một mắt xích
Mắt xích , mắt xích
Tại sao lại là mắt xích ...???
Mắt xích , mắt xích
Tôi không muốn là một mắt xích
Mắt xích , mắt xích
Tại sao tôi lại là mắt xích
Ahhhhhhhh...


Cuộc sống là của chúng ta. Chúng ta sống theo cách mà chúng ta mong muốn. Bạn có bao giờ nghĩ rằng sống mà phải ép mình theo những lời xét đoán của người khác thì thật là mệt mỏi không?Tôi thì cho rằng cuộc sống như vậy không những mệt mỏi mà còn thật kinh khủng nữa. Tôi tin vào những điều mình cho là đúng và sống theo chúng, dù mọi người có thể không đồng tình. Đôi khi chúng ta phải biết bảo vệ lý tưởng sống của mình, cho dù điều đó đồng nghĩa với việc bạn phải lội ngược dòng nước. Tuy nhiên, các bạn đừng nghĩ rằng tôi ủng hộ việc sống bất chấp tất cả, chà đạp lên những chuẩn mực đạo đức. Chúng ta chỉ không nên để cho những áp lực xã hội, những định kiến cổ hủ, những cái nhìn độc đoán, khắt khe ... làm lay chuyển định hướng của mình. Chỉ cần bạn sống thật với chính bản thân, với chính những ước mơ, lý tưởng và hoài bão của mình. Điều đó là quá đủ!

Tôi rất sợ những người sống không có chân dung. Bạn có biết những người không có chân dung là những người như thế nào không? Chúng ta vẫn có thể bắt gặp rất nhiều người như thế trên đường. Họ đều đều bước qua những ngày dài không biến động. Họ, giống như cái vật thể đang chiếu sáng mà chúng ta vẫn thường gọi là mặt trời, đi trên một lối mòn thời gian mỗi ngày: từ bình minh đến hoàng hôn. Chỉ khác ở chỗ, họ không thể toả ra ánh nắng như mặt trời. Thầy cô cũ gặp họ không nhận ra họ là ai! Bạn bè cũ gặp họ cũng chẳng nhận ra họ là ai! Thậm chí họ không nhận ra chính bản thân mình là ai! Gương mặt họ nhoè lẫn giữa biết bao khuôn mặt không chân dung khác.
Bạn thân mến! Xin hãy đừng tự hoạ mình như những kẻ không có chân dung.

Từ từ, ngày qua ngày tôi đã lấy lại sức mạnh, tự nhắc mình rằng, con người mới đáng quí và mỏng manh biết mấy. Đó là cuộc đấu tranh lâu dài, khó khăn với những bài học bổ ích trong suốt bao ngày tháng ròng rã. Tôi đã học sống can đảm. Tôi học cách sống mạnh mẽ. Và điều quan trọng hơn hết, tôi đã học được sự nhẫn nại.

xin gửi bài này đến tất cả những người bạn của tôi
những người mà tôi đã trót mắc lỗi, tôi thành thật mong họ tha thứ
những người đã bên tôi trong suốt thời gian vừa qua, tôi chân thành cám ơn họ rất nhiều


Mỗi ngày là một ngày mới. Hãy luôn mở cửa đón nhận những quan điểm mới, những khát vọng mới, những niềm tin mới, những hoài bão mới.Hãy sống chân thật với chính bản thân mình. Hãy tin tưởng vào những điều mình cho là đúng. Và hãy tìm đủ dũng khí để sống và thực hiện theo những niềm tin ấy.Mỗi con người sinh ra là một hạt cát vô danh. Nhưng tự mỗi hạt cát lại mang cho nó một cái tên theo cách riêng của mình.Hãy đừng là một hạt cát vô danh mà hãy trở thành một viên ngọc trai. Chỉ cần bạn có đủ niềm tin vào những điều bạn cho là đúng

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.

Quote:


Originally Posted by Brian Dison - tổng giám đốc của Tập đoàn Coca Cola
Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm".

Savatage và câu chuyện về chàng DTJesus

Savatage và câu chuyện về chàng DTJesus

Articles / Progressive
Date: Feb 07, 2004 - 10:07 AM

Bài viết của Zanky
****************



Hehe, mấy hôm nay thấy mọi người nhắc tới Believe quá trời, cả hai chương trình gần đây của chị Goal và anh Trí Quyền cũng có phát, trên forum cũng nhiều người thích quá, sẵn dạo này không biết gì làm post lên cho anh em bài dịch về câu chuyện chàng DTJesus, nhân vật chính trong Streets, concept hay nhất của Savatage này.


Có thể nói Savatage chơi nhạc cực hay, dù không thuộc dòng Prog chính thống nhưng lối nhạc của họ có nhiều yếu tố cấp tiến và đầy quyến rũ. Lyric của Sava là loại lời sâu thẳm, dày vò và đầy ý nghĩa. Album này dễ nghe và khá dể hiểu, đối với trường hợp của tôi thì như thế, vì may mắn hồi đấy lò dò vào www.darklyrics.com lấy lyrics thì vớ ngay được bản phân tích này kèm theo luôn, in về nhà dịch ra là e hèm ngay,hehe, post nguyên bản dịch thôi, còn ghép từng đoạn ấy vào từng bài hát cũng không khó lắm.



D.T. xuất thân là một kẻ mua bán thuốc phiện hạng nặng, một tên ma cô dắt gái và một tên côn đồ trên đường phố, một thị trấn thuộc miền Đông NewYork, và với sự nể sợ, nịnh nọt , và tranh thủ của đám đàn em và những người khách hàng ,D.T. được gọi bằng một cái tên mỹ miều là " Vị Cứu Tinh của Đại lộ D " tức DownTown Jesus. Tuy vậy D.T. lại có niềm đam mê thật sự với âm nhạc, anh dành dụm tiền bạc sau tháng ngày kiếm sống trên đường phố để mua một cây guitar và chơi cho các quán Bar nhỏ địa phương mỗi khi có thể. Trước sự ngạc nhiên của bạn bè , D.T. chơi rất khá, phải nói là rất tuyệt , và với sự hâm mộ của các fan, cái tên Jesus quả là được đặt đúng chổ.

Chỉ trong một thời gian ngắn,D.T. đã ký được hợp đồng với một hãng đĩa và tiếng tăm nhanh chóng lan rộng, anh trở thành một hiện tượng. Các album nhạc được bán hàng loạt, hình ảnh anh liên tục xuất hiện trên các tạp chí âm nhạc (Rolling Stone). Nhưng thật không may, đó cũng chính là thời điểm anh bắt đầu sa đà vào ăn chơi và nghiện ngập, hậu quả của ma túy mang lại thật nặng nề, anh bắt đầu vắng mặt ở các show diễn, hửy bỏ vô số tour diễn đã vạch ra trước, anh vi phạm nặng nề các cam kết với hãng đĩa và sau cùng bị hủy hợp đồng, vỡ nợ.Anh quay về lại với những con đường ngày xưa đã từng sống là một tên ma cô, nơi trú ẩn thiêng liêng của những kẻ không nhà nghiện ngập.

Thỉnh thoảng, những người bạn và những đại diện cho hãng đĩa ngày xưa cũng có đến thăm và cố gắng đưa anh ra khỏi cái vực thẳm do chính anh tạo nên, nhưng tất cả sự cố gắng đều là vô ích. Rồi một ngày D.T bỗng gặp được một nghệ sỹ Blue guitar, người anh từng hâm mộ khi còn trẻ, chứng kiến người nghệ sỹ ngày nào đã biến đổi thành một hình hài tàn tạ thê thảm , anh chợt rùng mình khi liên tưởng đến tương lai của chính mình.

Quyết tâm tránh khỏi cái định mệnh thấy trước đó và lấy lại những gì đã từng có, D.T quay về làm lại cuộc đời, với sự giúp đỡ của những người bạn và đặt biệt là Tex, giám đốc hãng đĩa, anh đã có thể vứt bỏ hết quá khứ và bắt đầu thực hiện rất nhiều dự án cho sự trở lại của mình. Và với sự cố gằng quyết tâm rất cao, anh đã được khán giả chấp nhận trở lại, tuy nhiên , khi mọi việc dường như đã vào guồng quay tốt lành của nó thì, D.T. tình cờ chạm trán Sammy, người cung cấp thuốc phiện cho anh trong quá khứ, hắn đến để đòi một số tiền lớn mà D.T. đã nợ hắn trong những ngày anh còn là một tên ma cô. D.T chưa thể có tiền trả ngay cho Sammy được và hứa sẽ trả đầy đủ trong tương lai đang triển vọng của anh, nhưng Sammy phỉ bán vào điều đó cho rằng đây cũng chỉ là một lời-hứa-của-kẻ-nghiện nữa mà thôi, hắn đã cãi vã với D.T cho đến khi Tex đến và chìa số tiền của mình trả cho Sammy đồng thời nắm áo tên côn đồ dí vào tường, tuy nhiên Sammy là một tên côn đồ nên không tuân theo luân lý luật lệ tình cảm nào cả, hắn rút dao đâm chết Tex và tẩu thoát.

D.T bị choáng nặng với những gì đột ngột xảy ra trước mặt, lần đầu tiên trong đời mình anh đã cố làm một điều đúng nhưng ngược lại mọi việc lại xãy ra quá tồi tệ , người bạn thân nhất, Tex, người chưa bao giờ làm hại một ai, đã chết vì anh , anh đã mất tất cả và phải đồi diện với cơn khủng hoãng của chính mình, đối diện với những ngày tháng đói thuốc trước mặt.

Giận dữ, hoảng loạng và tội lỗi, D.T. lao mình vào bóng đêm, chạy mãi, cho đến khi kiệt sức, anh lạc vào một nhà thờ bỏ hoang và trong khoảnh khắc anh bước vào, quỳ xuống xin Chúa một câu trả lời, một con đường chỉ lối, nhưng tấc cả anh nhận được chỉ là im lặng. Khổ đau, cùng cực, anh quay lại con đường xưa mong tìm được câu trả lời ấy.

Một kẻ không nhà , một tên cô hồn, một con nghiện, và một kẽ tội nghiệp cần một sự giải thoát, đó là tất cả cùng anh bây giờ. Anh lâm vào một trạng thái cùng cực nhất của con người, càng khát khao tìm một lối thoát, anh càng hoảng loạn và tội lỗi, anh đã nghĩ đến cái chết, nghĩ đến một thế giới không có anh và nghĩ đến những gì sẽ còn lại...., anh nghĩ đến một cô gái call đã từng là người yêu của anh trong những ngày ma cô trước. Anh gọi điện cho cô gái với một chút hy vọng nhưng rôi không có ai trả lời. Một mình, đối diện vói cảm giác thèm thuốc đang từ từ đến gần...

Anh cất bước dọc theo con đường đầu óc quay cuồng giữa hai lựa sự lựa chọn đang đấu tranh mãnh liệt nhau, quay lại cuộc sống đường phố ngày xưa thả mình trong khói thuốc hay tiép tục đấu tranh trong cùng cực đễ vẫn là con người? liệu anh có chịu đựng nỗi không?, anh thấy một đám đông tụ tập tò mò bên lề đường , anh rảo bước đến và thấy một người ăn xin cơ nhở, một kẽ bị xã hội ruồng bỏ, đang đổ sập xuống bên cạnh một góc của một khu tập thể, người đàn ông nãy đã sống trên hè phố quá lâu đến nỗi da đã đen xạm lại và tróc ra từng mảng, râu tóc dường như đã chai xám và từ người ông bốc ra một mùi kinh khủng vì đã quá lâu không được tắm rửa, dù có rất nhiều người bao quanh nhưng không ai dám đến gần giúp đỡ người đàn ông tội nghiệp ấy vì những gì qua ghê tởm ở trên. Ông ngồi đấy, yếu ớt, hấp hối và đang chết dần theo từng hơi thở. Quên đi chính mình, D.T. chợt cảm thấy một niềm xót thương đồng cảm vô hạn với người đàn ông ấy, anh cuối xuống, đặt bàn tay mình vào bàn tay ông cụ cho ông biết rằng mình không hề cô đơn ( nỗi sợ hãi lớn nhất trong đời D.T chính là ý nghĩ về sự cô đơn không một ai bên cạnh ). Người đàn ông mở mắt ra nhìn vào mắt anh với sự biết ơn rồi từ từ xuôi lại, D.T. cảm thấy một nỗi buồn dâng lên mạnh mẽ,trong khoảnh khắc định bước đi khi từ trong khóe mắt của người đàn ông anh chợt thấy hình hài một đứa bé với mái tóc vàng và đôi mắt xanh bay ra , cậu bé do dự một phút giây cuối xuống nhìn lại hình hài của người đàn ông-của mình rồi quay đi biến mât sau những bậc thang của khu chung cư. Quá ngạc nhiên, D.T quay nhìn xung quanh và nhận ra không ai trong đám đông đó có thể nhìn thấy linh hồn-cậu bé ấy ngoài anh, một hiện tượng lạ lùng, sau một thoáng do dự anh liền bước theo cậu bé lên những bậc thang vào khu chung cư.

Trên cao khoảng không gian nhìn ra cả thành phố, anh thấy cậu bé đang ngồi trên ban công ngước nhìn lên những vì sao, D.T chợt hiểu ra rằng đây chính là " phần hồn trẻ thơ " tồn tại trong người đàn ông nọ, cả cuộc đời sống trên hè phố , nó chính là hình tượng cho những gì ngây thơ thành thiện của ông, cho những hối tiếc , hối tiếc về một cuộc đời vô nghĩa , cho những khát khao , những giấc mơ không thể thực hiện được, những khác khao một cuộc sống bình thường , khát khao được làm lại một kiếp người , tất cả trong người đàn ông. D.T chợt hiểu ra ý nghĩa của cuộc sống này hơn lúc nào hết, anh không phải là người may mắn, cũng không phải là người cùng cực nhất, con người ai cũng có những giấc mơ, những khát khao, những hối tiếc, hạnh phúc hay đau khổ, cho dù là người đàn ông nọ, là anh hay bất cứ ai trong chúng ta, tất cả chúng ta rồi sẽ phải sống, và điều duy nhất để vượt qua tấc cả những nổi khổ ải xót xa trong cuộc đời này chính là niềm tin, tin vào chính bản thân mình. Cuối bài hát của mình, cậu bé quay lại nhìn D.T. , nở một nụ cười và từ từ tan biến vào ánh sáng của những vì sao mùa hè trên bầu trời rực rở. Cuối cùng D.T cũng đã cảm thấy thanh thản và bình yên với chính mình, mặc cho nỗi đau thể xác vẫn còn, anh trở về nhà , nơi đêm nay anh sẽ ngủ giấc ngủ của một tâm hồn được cứu rỗi cùng những giấc mơ bay cao mà anh chưa bao giờ được thấy....

A Rock Opera ở đây chỉ có nghĩa là một vở bi kịck về một đời người, nó tương tự như concept album, chứ không co liên quan gì đến nhạc Opera hết ( chỉ sợ mấy bác chứ mua dĩa này thấy Opera đâm ra nhác tay hehe) ,không khí album có thể gợi nhớ một xíu đến Wall của Pink, nhất là mấy chổ giao giửa các bài hát . Believe dĩ nhiên là bản nhạc hay nhất nhưng đánh giá chung toàn bộ thì tất cả các bài hát trong album đều rất xuất sắc ( hic ,tôi thích bản Tonight he grins again kinh khủng), nếu như tách riêng Believe ra khỏi cái tiến trình này và hiểu theo một bản Ballad riêng lẻ thì mất giá quá trời luôn, nếu bác nào còn chưa mua đĩa này thì nên mua ngay nhé, không hay thì cứ đem đến tặng lại Zanky,hehe.

PS: Nói thêm xíu về cái trang www.darklyrics.com . Đây là trang lyrics Metal chuyên nghiệp nhất mà tôi biết, ngoài thông tin về các đĩa nhạc mới ra lò của rất nhiều ban Metal được cập nhật đầy đủ thì lâu lâu nó còn kèm theo một bản phân tích Lyric hấp dẫn lắm, như tui ngoài Streets ra còn lụm được bản phân- tích -từng- bài -hát của cái Album mới In their darkened shrines ( Nile) , đã lắm, bọn Brutal này khó hiểu chết mồ luôn. Ngoài ra site này còn có một ưu điểm vô cùng lớn là lụm lyric một lần là nguyên album luôn chứ không lắc nhắc như sing365 hay getlyrics, Rockmagic.

In loving memory of Christopher Michael Oliva !!!

Khám phá thế giới con người

Khám phá thế giới con người

Cũng là người. Sao có người đánh rơi cả cái mũ không thèm quay lại nhặt. Có người chẳng đánh rơi cái gì mà lại rất hay đi nhặt nhạnh. Bởi họ luôn nghĩ rằng: Năng nhặt chặt bị.

Bim

Cũng là người. Sao có người chân vòng kiềng lại còn cứ thích mặc váy. Có người chân dài đến nách, mặc quần vải đẩy xe bán hàng rong ngoài đường (hôm tớ nhìn thấy một chị cao khoảng 1m73, đẩy xe bán rong ngoài đường, gọi vào mua cái bấm móng tay tiện thể nhìn mặt - xinh phết, phí).

Cũng là người. Có người quen nhau rồi mà nhìn nhau mặt vẫn lạnh te như Washington. Có người chưa quen nhưng đã thấy thân thiện và gần gũi rồi.

Cũng là người. Sao có người chẳng cần đánh gì lên mặt trông vẫn xinh. Có người trát cả cân phấn lên mặt mà vẫn không đỡ được.

Cũng là người. Sao có người chỉ mơ ước có một việc làm ổn định để bình yên bên gia đình. Có người lại tham danh vọng, muốn làm giàu thật nhanh bởi luôn nghĩ rằng: làm giàu không khó.

Cũng là người. Có người chỉ mong ước được một lần đến Hồ Gươm chơi. Có người thì thường xuyên đua xe quanh Hồ.

Cũng là người. Sao có người chỉ thích học gần nhà, gần ba mẹ, gần ngưòi thân. Có ngưòi lại chỉ thích bay thật xa, đến những nơi lạnh lẽo thiếu thốn đủ thứ và những tình cảm thân thương.

Cũng là người. Sao có người đi SH LX nhìn đằng sau dáng đẹp, tóc đẹp, quần hiệu, áo body sát sàn sạt, giầy Nine West… lên đằng trước nhìn mặt chẳng liên quan. Có người đi xe đạp thôi cũng đã thấy yêu ơi là yêu ấy.

Cũng là người. Sao có người cả đời mình chẳng bao giờ quên được. Có nguời gặp rồi không muốn gặp nữa.

Cũng là người. Sao có người cứ nhận những thứ của người khác - là của mình. Có người lại toàn đem những gì mình có - chia cho người khác.

Cũng là người. Có người 5 năm yêu 1 người. Có người yêu một lúc 5 tên.

Cũng là người. Có người nấu cơm ngon ơi là ngon. Có người lại chỉ thích ăn cơm hàng.

Cũng là người. Có người cầm tờ giấy kẹo cả tiếng tìm thùng rác. Có người thì lúc nào cũng đứng cạnh thùng rác (vì chỗ nào cũng xả).

Cũng là người. Có người quý trọng cơ thể mình biết bao. Có người lại cứ thích đập đi, xây lại, lắp ráp, xẻo chỗ này đắp chỗ kia - trên chính cơ thể mình.

Cũng là người. Có người cố gắng sống sao cho thật - còn chưa ăn ai. Có (những) người - lại chỉ biết sống Ảo.

Cũng là người. Khi đã thành ngôi sao, hát có chán, cát-xê mấy chục ấu. Có người hát thật đắm say mê hồn, chưa nổi tiếng - cũng chỉ mấy trăm nghìn.

Cũng là người. Có người ở quê chỉ có 5 kênh VTV - học vẫn giỏi. Có người ở trên thành phố có cả wireless - kém vẫn hoàn kém.

Cũng là người. Có người học năm thứ ba đại học đi xe đạp vẫn oách. Có (đứa) học cấp 3 đi xe to xe đẹp - mà vẫn bị người ta khinh.

Cũng là người. Có người để tóc tém trông thật cá tính. Có người không nuôi được tóc, bỏ 5,6 triệu để nối một bộ tóc phù du không phải của mình.

Cũng là người. Sao nhà giàu, đã giàu còn cho vay lãi cao. Nhà nghèo, đã nghèo còn phải đi vay lãi cao nhà giàu.

Cũng là người. Sao có người săn sang đến với nhau giúp đỡ nhau trong cơn hoạn nạn. Có kẻ gây ra tai nạn mà hèn mạt bỏ chạy.

Cũng là người. Có người ước mơ cả đời có đứa con. Có người đã từng có giây phút làm mẹ - nhưng sẵn sàng tước bỏ nó - thậm chí nhiều lần.

Cũng là người. Sao có người là phụ huynh không muốn con mình đi chơi nhiều vì sợ hư. Có những bác phụ huynh còn lấy làm hãnh diện với hàng xóm - khi con gái mình được nhiều con trai đến đón.

Cũng là người. Có người với 10 triệu trang trải miếng cơm manh áo, 100 triệu xây được nhà, 1 tỷ làm việc thiện. Có người, 10 triệu cho một chai rượu, 100 cho một đêm bay, và 1 tỷ cho những cuộc ăn chơi triền miên.

Cũng là người ấy. Sao vừa yêu chó. Vừa thích ăn thịt chó.

Cũng là người. Sao có người coi vịêc nội trơ là một niềm vui trong cuộc sống. Có người lại coi: “Không bao giờ phải làm việc nhà” - là một niềm tự hào.

Cũng là người. Có người yêu quý ngôi nhà của mình biết bao. Có người cũng yêu quý nhà mình lắm nhưng sự lựa chọn của họ không phải là nhà mình - mà là nhà nghỉ.

Cũng là người. Sao có người nói “hãy làm việc đi” hiểu theo nghĩa này. Ngưòi hiểu theo nghĩa khác.

Cũng là chữ cái. Trẻ con đánh vần A, Bờ, Cờ. Người lớn nói abc - tức là nói không đơn giản là chữ cái.

Cũng là chữ X. Trẻ con sẽ là Xe đạp, Xích lô, Xúc xích. Người lớn sẽ là XXX.

Cũng là đôi mắt. Có đôi mắt nhìn thấu tâm can. Có đôi mắt chỉ soi vẻ bề ngoài.

Ừ thì cũng là em. Ngày xưa của tôi em búng bính trắng trong, long lanh thuần khiết. Em bây giờ cao sang sành điệu đê mê - tất nhiên không phải của tôi nữa.

Dung dăng dung dẻ

Dung dăng dung dẻ

Bạn nhấn vào liên kết sau đây để nghe. http://ngoisao.net/FileStore/Media/2007/08/24/DD.mp3

Em yêu rock nhưng lại chẳng thể hát rock. Những khúc ca em hát cứ mềm oặt ra và chợt lảnh lót như tiếng con nít cười. Em thích ngồi lặng im bên một người bạn, nghe cái giọng ca khàn khàn của hắn hát những bài hát trẻ con.

Nguyễn Vũ Nguyên Anh

Hắn huýt sáo, hắn đệm guitar... Em thích mình nhàn nhã như thế, em thích những khúc đồng dao, những bài vè khi qua tiếng đàn của hắn, khi qua giọng ca của hắn. Thật tuyệt!



Thời gian ơi, bến sông ơi! Đò qua sông chở bao kiếp đời. Ngày xa quê, dưới chân đê, bầy trẻ thơ hát khúc đồng dao. Ngày xanh ơi, tóc xanh ơi, ta đốt lá nấu giọt mồ hôi. Khô nước mắt, mang tiếng cười trẻ thơ ơi, chiều nay ta về.


Nghe ca khúc Đồng dao.

Không gian xung quanh em ngập tràn chất giọng khàn khàn ấy. Em thấy những dòng sông nơi quê em. Nước xanh mướt, những dòng lục bình trôi. Những triền đê đầy nắng, những buổi trưa trốn ngủ đi chơi, những buổi chiều thả hồn cùng tiếng sáo diều cao vút. Em thích mình như thế! Giản đơn và thật yên bình.

Em tưởng mình đang đứng giữa nền cỏ xanh dọc triền đê đó, em cười thật tươi như chưa có chút muộn phiền, mắt em lóng lánh những niềm vui! Em lại ước mình được bay cao như những cánh diều, lại ước, ước thật nhiều! Cái cảm giác đó chắc chả giống như khi ngồi trên máy bay đâu nhỉ. Em chỉ thấy ù ù bên tai. Nó chả ngọt ngào như tiếng sáo diều chút nào cả.

Ngày xanh ơi, tóc xanh ơi, ta đốt lá những giọt mồ hôi...
Em thích mình như thế! Bình yên quá, hạnh phúc quá!

Dung dăng dung dẻ
Dắt trẻ đi chơi
Đến ngõ nhà trời
Tóc xanh trắng xoá.
Ngày đi nhanh quá,
Đường xa bóng dài.
Một gánh hai vai,
Chiều nay ta về.

Dung dăng dung dẻ,
Về với trẻ nhà quê.
Đứa tan học về,
Đứa đang bới bếp,
Ngày vui như tết,
Ngả nghiêng đất trời.
Ngồi bến sông chơi,
Đồng dao bên đời.

Dung dăng dung dẻ...

Em lại thấy mình là con nít.
Lại thấy mình nắm tay những người bạn của em. Lại nghe thấy mình đang hát khúc đồng dao, lại đang thấy mình cười như nắc nẻ...
Em lại thấy những buổi trưa dãi nắng, những buổi chiều dầm mưa...

Dung dăng dung dẻ, dắt trẻ đi chơi! Đến ngõ nhà trời, lạy cậu lạy mợ, cho cháu về quê, cho bê đi học, cho cóc ở nhà, cho gà bới bếp. Ù à ù ập danh lợi phù hoa, gõ nhịp gần xa vang danh đất trời. Ngồi bến sông chơi, đồng dao bên đời! Ngồi bến sông chơi, đồng dao ơi!

Thôi rồi! Danh lợi phù hoa...

Cuộc sống mà, thời gian mà! Tóc xanh rồi cũng đổi màu, bến sông xưa cũng phải đôi lần tiễn đưa thôi! Em vẫn thích mình như thế! Hồn nhiên và thanh thản. Em vẫn thích mình như thế, thật là mình trong những khúc hát của hắn...

Ù à ù ập danh lợi phù hoa, gõ nhịp gần xa vang danh đất trời.
Ngồi bến sông chơi, đồng dao bên đời!
Ngồi bến sông chơi, đồng dao ơi!

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2007

Làm lập trình viên hay không làm lập trình viên? (phần 2 - Lăng kính màu vàng)

Nãy giờ tôi nhìn vào nghề lập trình viên bằng suy nghĩ phiến diện, tiêu cực. Bây giờ thử bỏ chiếc mũ màu đen trên đầu, bỏ cả cặp mắt kính đen ra, đội chiếc mũ màu vàng vào, ngước lên bầu trời trên cao, nhìn thấy ánh sáng mặt trời vàng rực. Vậy thử tìm cách nhìn nghề lập trình viên bằng con mắt lạc quan xem thế nào.

Nhưng trước hết thì phải đi uống nước ép trái cây đã.

Tường thuật từ một buổi ăn tối

Lại có một dịp khác tôi có dịp đi ăn tối với các người bạn của một người bạn của tôi. Thành phần thì đủ cả: dược sĩ, nhân viên bán hàng, marketing, giáo viên, người không có việc làm và người chưa có việc làm.

- Biết vậy hồi trước tao học ngành CNTT thì bây giờ sướng rồi.
Tôi giật mình và tiếp tục chăm chú lắng nghe.
- Ừ! - Một người khác nói. - Làm cái đó lương cao mà không phải lo lắng, chạy vạy nhiều.
- Làm ngành của tao nhìn bên ngoài thì đã thật, nhưng nhiều cái mình không thích nhưng cứ phải ráng mà chịu đựng, nhìn bọn làm phần mềm thảnh thơi mà thấy thèm.

À há! Khi mình thay đổi cách nhìn vào cùng một việc, mình sẽ thấy được nhiều điều quan trọng hơn. Vậy thì thử đội mũ vàng vào và nhìn mọi việc một cách tích cực và yêu đời xem.

1) Làm phần mềm thật là vui
Không có nhiều công việc trên đời này tự bản thân nó đem lại niềm vui như khi làm phần mềm.

Bằng chứng thì rất dễ tìm thấy. Hãy đến một công ty phần mềm vào buổi tối, vào ngày cuối tuần, thậm chí là ngày lễ, bạn sẽ thấy có một vài nhân viên vẫn đang ở công ty mày mò tìm hiểu, viết thêm một số phần mềm chẳng liên quan đến công việc, cũng chẳng để kiếm tiền. Họ mày mò chỉ đơn giản vì họ thích, vì nó hay, vì nó vui. Ngoài ra, những công nghệ mới liên quan đến phần mềm, và ngay cả bản thân chiếc máy vi tính, đều có thể đem lại niềm vui và sự thích thú cho người sử dụng. Tôi luôn thấy nhiều nhân viên ở lại công ty để duyệt web, chơi game bằng máy vi tính. Ngoài ra còn có vô số điều lý thú khác để làm với máy vi tính.

Ngược lại, tôi chưa bao giờ thấy một nhân viên kế toán hay tài chính ở lại công ty để "chơi" với mấy cái sổ sách cả. Tôi cũng chưa thấy ở nhà máy nào có công nhân tình nguyệnở lại để "quậy" với mấy cái máy mọc cả. Hay những người làm sales, họ sẽ làm gì sau khi hoàn thành công việc? Chẳng có gì trong công việc để "giải trí" cho họ cả. Có lẽ bia, rượu, thuốc lá, đồ nhắm thì vui hơn chăng?
Dĩ nhiên cũng có người ở lại để mày mò tìm hiểu thêm về công việc. Nhưng mục đích chủ yếu là để nâng cao kiến thức chuyên môn và thăng tiến. Đây là một phạm trù khác. Cái mà tôi muốn nói đến là niềm vui, là động lực tự nhiên, vô tư.

Tôi còn nhớ khi mình tham gia đội dự tuyển bóng đá ỏ trường hồi cấp II, sau giờ tập luyện mệt nhọc, tất cả chúng tôi đều ở lại để chia làm hai phe đá banh tiếp. Chẳng phải để rèn luyện gì cả, chỉ bởi vì đá banh thì vui, chơi với bạn bè thì rất vui.

Tôi còn quen một anh bạn làm nhân viên trong bệnh viện, chưa hề đi học chính thức về tin học, nhưng khi rảnh rỗi vẫn tự đọc sách để việt máy chương trình bằng VB để phục vụ cho công việc của mình và đồng nghiệp. Hay một ông bác tự mày mò học viết chương trình đơn giản, học thiết kế đồ họa để tự làm web cho mình. Thật là vui và thật là say mê. Họ cũng rất vui nếu tôi tặng họ những cuốn sách hay hay gửi cho họ những chương trình mẫu hữu ích.

Ngược lại, tôi chưa có dịp tặng những cuốn sách kiểu như "Nhập môn kế toán", "Nghệ thuật bán hàng" cho ai đó mà tôi quen, để họ có thêm thú vui tiêu khiển.
Một công việc mà bản thân nó có thể đem lại niêm vui, sự thích thú một cách tự nhiên, vô tư, thì đó chắc chắn là một công việc tốt về lâu dài.

2) Làm phần mềm hướng mình đến những mục tiêu tốt đẹp
Ở bất kỳ công ty phần mềm nào, nhân viên luôn được khuyến khích:

Nâng cao và cập nhật kiến thức chuyên môn.

Rèn luyện ngoại ngữ.

Rèn luyện kỹ năng giao tiếp, giải quyết vấn đề, kỹ năng trình bày,...

Chăm chỉ, có trách nhiệm,....

Nếu bạn thực hiện tốt những việc trên, bạn sẽ được đền đáp về nhiều mặt: thu nhập, chức vụ,... Nghĩa là bạn cần đặt những mục tiêu tốt đẹp, và thực hiện những kế hoạch tốt đẹp.

Những công việc khác thì thế nào? Ai cũng hiểu mục tiêu của ngành y là cao đẹp, nhưng để bảo đảm cuộc sống tốt đẹp thì phần lớn bác sĩ phải thực hiện những kế hoạch chẳng tốt đẹp tí nào. Bây giờ thì thầy cô giáo cũng phải chạy xô, ép buộc học sinh rất nhiều. Thậm chí cũng có những công việc mà cả mục tiêu và kế hoạch đều không cao đẹp tí nào cả. Chẳng hạn mục tiêu cuối cùng là phải rút ruột được khách hàng, chén ép người khác,....

Nói dễ hiểu hơn, môi trường làm phần mềm bản thân nó là nơi tạo điều kiện cho mọi người nỗ lực vì những mục tiêu cao đẹp, để mọi bên đều có lợi (Win/Win). Còn nhiều công việc khác, nếu muốn tốt cho mình thì phải bon chen, thủ đoạn, nói chung lợi cho mình thì hại cho người khác và ngược lại (Win/Lose hoặc Lose/Win).

3) Làm phần mềm có thể giúp đem lại thu nhập cao

Lương bổng của kỹ sư phần mềm thì không thể giúp mình làm giàu được. Tính ra lại không bằng những ngành khác. Nhưng thử nghĩ lại xem, có ai làm giàu chỉ bằng đồng lương của mình không?


Trước tiên, hãy xem lại mục tiêu của bạn là gì?

Kiếm một công việc có lương cao nhất?

Có được tài chính để mình đạt được những mục tiêu khác trong cuộc sống?
Nếu mục tiêu của bạn là 1, thì làm phần mềm không phải là công việc phù hợp. Mà thật ra cũng khó có một công việc phù hợp với mục tiêu này, vì ngay khi bạn kiếm được một công việc có mức lương cao hơn, bạn sẽ lại thấy (hay nghe đồn thấy) có một công việc có lương cao hơn nữa.


Còn để đạt được mục tiêu thứ 2, bạn cần làm tốt 3 điều:

Biết cách kiếm tiền.

Biết cách tiêu tiền.

Biết cách dùng số tiền còn dư lại để sinh ra nhiều tiền hơn.

Nghĩa là, làm việc và làm giàu là hai việc hoàn toàn khác nhau. Kẻ nào cố gắng nhập chung lại để giải quyết cùng một lúc cuối cùng chỉ thêm thất vọng mà thôi.


Điều tuyệt vời là thế này: làm phần mềm là công việc rất tốt để bạn hoàn thành tốt điều thứ nhất trong 3 việc trên. Tuyệt vời hơn nữa là bạn có thể kiếm tiền một cách lương thiện.

Nếu muốn có nhiều tiền hơn, cái mà bạn cần không phải là một công việc mới, mà là học và làm thật tốt hai điều còn lại. Dĩ nhiên, trên đời cũng có thể có công việc có mức lương quá tốt đến nỗi bạn không cần quan tâm đến hai điều còn lại. Nhưng nó sẽ rất hiếm, và dù sao thì thực hiện tốt cả 3 điều vẫn dễ dàng và căn cơ hơn là chỉ cần làm đều thứ nhất.


Khi nào có thời gian, tôi sẽ nói nhiều hơn về vấn đề "cơm áo gạo tiền này".
4) Làm phần mềm tạo điều kiện có được cuộc sống cân bằng

Muốn sống hạnh phúc thì chúng ta phải khỏe mạnh về thể chất lẫn đầu óc. Mà đối với mỗi thứ, cách tốt nhất để nó khỏe mạnh là phải vận động.


Làm phần mềm là cách tốt nhất để vật động đầu óc. Nói chung các công việc liên quan đến dịch vụ, làm việc văn phòng, dạy học, nghiên cứu, ít nhiều cũng giúp vận động đầu óc. Sau khi kết thúc công việc, bạn có thể sử dụng thời gian rảnh để vận động tay chân, chơi thể thao, làm những việc khác để bồi bổ cơ thể. Thật là dễ dàng (dĩ nhiên nếu bạn chịu cố gắng ).


Những người làm công việc tay chân, cơ bắp thì không được thuận lợi như vậy. Tôi từng có thời gian làm rồi nên biết rõ. Sau một ngày làm việc đầu óc mệt nhoài, tôi có thể dễ dàng vận động gân cốt cho cân bằng. Nhưng sau một ngày làm việc tay chân rã rời, thật không dễ tí nào để dành thêm thời gian để vận động đầu óc. Đọc sách, chơi ô chữ, luyện vài bài toán Không đời nào làm được. Khả thi nhất là nằm dài xuống và coi một bộ phim lê thê, ướt át của Hàn Quốc. Cái đó thì thật ra chẳng giúp vận động đầu óc được một tí gì hết.


Một số công việc khác cũng độc hại không kém. Làm sếp chẳng hạn, hay đi tiếp khách để bán hàng cũng vậy. Bia rượu, thuốc lá, và có khi thêm mấy cái khoản nếu-không-nói-ra-thì-ai-cũng-hiểu, thật là một tai họa cho thể chất lẫn đầu óc. Uống xong một chai bia phải mất gần 1 giờ đồng hồ chạy bộ để khắc phục sự cố; nếu uống hết một két bia chắc phải mất hết một ngày không ăn uống gì để chạy bộ.
5) Và thử suy nghĩ tích cực về những suy nghĩ tiêu cực trước đó

Nếu mình làm phần mềm thì gia đình không "nhờ vả" gì được. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại, thì thật là tốt. Ai trong chúng ta đều có gia đình, họ hàng, bạn bè, người quen để có thể "nhờ vả" những dịp như vậy. Thế thì khi nào mình cần, hay gia đình mình cần, thì cứ việc nhờ những người đó giúp đỡ.


Tôi muốn làm công việc mà mình yêu thích, làm người thực sự có ích; còn mấy việc "linh tinh và rắc rối" đó, chắc chắn có rất nhiều người có thể giúp đỡ tôi. Điều ngược lại thì tôi không muốn làm tí nào. Còn bạn thì sao?


Còn muốn tiếp xúc với bên ngoài nhiều hơn? Công việc lập trình đúng là không cho phép bạn tiếp xúc với nhiều người bên ngoài, nhưng đó là trong công việc. Lập trình không hề ngăn cản bạn sử dụng thời gian còn lại để làm những việc đó.

Đối với tôi, điều tuyệt vời nhất của công việc là nó không cho phép tôi gặp quá nhều người. Có nghĩa là nó sẽ giúp tôi không phải gặp những người mà tôi không thích, những người mà tôi và họ không đem lại sự thay đổi tốt đẹp cho nhau. Có nghĩa là nó giúp tôi quý trọng thời gian của mình, thời gian mà lẽ ra tôi phải dành cho những người tôi yêu thương nhất, những người yêu thương tôi nhất, những người có ý nghĩa đối với tôi nhất trong gia đình, công việc, sở thích,... Khi nhìn ra xung quanh, tôi thấy mình không thể làm một số công việc đơn giản bởi vì để làm tốt những việc đó, tôi phải hy sinh những điều có ý nghĩa nhất đối với tôi, để có được những điều mà thật ra chẳng có ý nghĩa gì về lâu dài cả, tôi phải làm bởi vì người ta yêu cầu tôi làm, hay là vì muốn được bằng như những người khác.


Vậy làm phần mềm thì lý thú hay là quá "cơ bắp"? Cũng nói về phần mềm, có người làm những việc rất high-tech, nhưng có người lại làm việc rất low-tech.

Thế nào là high-tech? Bạn có thể đọc cuốn sách "Nghệ thuật lập trình máy tính"
Thế nào là low-tech? Bạn thử đọc qua cuốn sách "Code Complete" Tôi đã đọc gần hết cuốn Code Complete, và đã từng cố gắng đọc cuốn "Nghệ thuật lập trình máy tính", nhưng chỉ được vài chương của tập I là bỏ cuộc. Từ đó tôi hiểu mình thích hợp với phần low-tech khi làm phần mềm.


Điều hấp dẫn khi làm mấy cái low-tech này là gì? Đó là tư duy để hiểu đúng vấn đề cần giải quyết, phân tích những giải pháp có thể rồi chọn là giải pháp tốt nhất, dùng những kiến thức và công nghệ hiện có (những cái hiện có thôi, còn muốn tìm ra cái mới thì không thuộc về phạm trù ở đây nữa) để thiết kế giải pháp đó, hiện thực, rồi kiểm tra. Tất cả những việc trên luôn đặt dưới áp lực thời gian, áp lực về chất lượng.

Dĩ nhiên, nếu công việc lập trình là đáng chán thì nguyên nhân không phải bởi vì bản chất công việc là đáng chán; mà nguyên nhân là có sự khác biệt giữa nguyện vọng của bạn và thực tế bạn đang làm. Trong trường hợp đó, cái mà bạn cần không phải là một chức vụ mới (tôi không bao giờ muốn làm sếp để sai những người cấp dưới làm những việc mà bản thân tôi cũng thấy "è lưỡi"), không phải là một công ty mới, mà là một trong 3 cách:

Một công việc hoàn toàn mới, để thay đổi cái hiện tại.

Một suy nghĩ hoàn toàn mới, để thay đổi cái nguyện vọng.

Cả 1 và 2.
Tóm lại, mệnh đề "Làm phần mềm chẳng có gì cao sang và thật chán"
là sai.
Lời kết
Lâu lắm rồi mới tập viết lại, thật là đã. Ở đây tôi chỉ mới đội mũ đen và mũ vàng để nhìn vào công việc mà mình đang làm. Khi nào rảnh chắc phải thử đội mũ trắng (dữ kiện, khách quan), hay các mũ màu khác để xem sao. Hay là có bạn nào giúp tôi làm việc này với.
suu tam

Làm lập trình viên hay không làm lập trình viên? (phần 1)

Sưu tầm

----------

Được nghỉ 3 ngày nên ngồi suy ngẫm về cái nghiệp lập trình viên mà mình đang theo đuổi.
Tường thuật từ một buổi ăn trưa
Một dịp hiếm hoi tôi được ngồi ăn trưa với mấy đứa bạn học chung hồi đại học. Cả bọn đều đang làm cho các công ty phần mềm lớn, ngót ngét cũng được hơn 2 năm rồi.

- Dạo này bên mày "cày" dữ không?
- Cũng như trước. Bị bên kia nó dí giữ quá.
.......
- Bây giờ tao nhận ra rằng đi làm phần mềm là một sai lầm. Tưởng rằng lương cao chứ thật ra chẳng bằng ai. Tao thấy mấy đứa bạn đi làm mấy ngành khác sướng hơn nhiều. Mấy đứa đi làm sales giàu quá trời.
- Còn mấy đứa bạn tao đi làm bên ngành ngân hàng cũng đã lắm.
- Tính ra thì học y hoặc dược hơi cực nhưng bây giờ đứa nào cũng ngon lành.

Câu chuyện tiếp tục với đề tài liên quan đến các ngành nghề khác. Ở thời buổi này thì cả bọn thấy làm nghế gì cũng sướng hết, vừa có thu nhập cao lại vừa lý thú, trừ cái nghề lập trình viên mà cả bọn đang theo đuổi!

Hỡi ôi! Cái nắng đổ lửa của Sài Gòn cũng không làm tôi choáng bằng nỗi băn khoăn về cái nghề mà mình đang theo đuổi. Ai cũng đổ xô đi học công nghệ thông tin, ai cũng nói ngành này là "hot" nhất, triển vọng nhất, tốt nhất, và sướng nhất. Thế mà ngay ở đây, những kỹ sư phần mềm mà kinh nghiệm làm việc còn ít hơn cả "kinh nghiệm" ngồi trên ghế giảng đường Đại học, với bao ước mơ, hoài bão và nhiệt huyết, lại có cái nhìn thực tế thật phũ phàng vậy.

Ok. Phần "tâm trạng" mở đầu như vậy là đủ rồi. Bây giờ tôi thử liệt kê những cái "nghĩ quẩn" của mình về nghề lập trình viên (hay là kỹ sư phần mềm, hay là chuyên viên phát triển phần mềm, hay là thợ code, hay là công nhân kỹ thuật cao, hay là những chuyên viết chat Yahoo! lén,...)

1) Làm phần mềm không có thu nhập cao
Đây là thực thế phũ phàng nhất đang đè nặng lên đầu óc của các lập trình viên chúng ta, nặng đến nỗi đôi lúc có người không thể đè nỗi phím Shift trên bàn phím.
Vâng, theo tất cả các khảo sát về tiền lương thì làm việc trong ngành CNTT sẽ có mức lương cao nhất.

Điều đó đúng nhưng chưa đủ. Mức lương khởi đầu thì cao thật, nhưng sau đó thì... Làm sao ta có thể toàn tâm toàn ý fix bug được nếu như biết được đứa bạn cấp III của mình bây giờ đang làm cho các tập đoàn kinh tế nước ngoài với mức thu nhập trên 10 triệu. Làm sao không thể nóng đầu được nếu như biết được lúc mới ra trường mức lương của nó chỉ bằng phân nửa của ta.
Vâng, lương khởi điểm thì cao nhưng tăng không nhanh. Có tăng thì cũng tăng không nhiều. Có nơi chịu tăng nhiều thì không có thưởng. Ngoài những cái đó thì chẳng còn thu nhập nào khác, cũng ít có cơ hội để "đánh lẻ" bên ngoài vì công việc chính đã quá bận rộn rồi.

2) Làm phần mềm lại rất cực
Cái cực đầu tiên là áp lực thời gian. Điều này thì không cần phải nói nhiều rồi.
Bây giờ nói đến môi trường làm việc. Nếu ai chưa từng làm phần mềm thì có thể hình dung thế này.
Thử tưởng tượng bạn bước vào một khu nhà rộng lớn, rất yên tĩnh và hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Bạn bước đến cửa ra vào và biết rằng ở đây những người bảo vệ làm việc 24 giời/ngày, suốt 365 ngày/năm. Bước vào bên trong nữa, bạn sẽ thấy ở đấy không khí rất âm u, hoàn toàn không có ánh sáng tự nhiên. Cũng dễ hiểu thôi, vì mọi nơi ở đây đều không có cửa sổ. Nếu có cửa sổ thì cũng luôn bị đóng kín lại.

Bạn bước vào sâu hơn nữa và thấy các căn phòng được ngăn ra, bên trong từng căn phòng lại được ngăn ra thành từng buồng nhỏ hơn nữa. Mỗi buồng đều có diện tích như nhau, rất chật hẹp, và được bài trí, trang bị vật dụng giống hệt nhau. Trong đó có đặt ít nhất một bộ máy vi tính, nhưng vì diện tích không gian quá nhỏ nên nó chiếm gần hết khoảng không, chỉ còn lại vừa đủ cho bạn ngồi vào đó. Bạn sẽ không thể đi lại thoải mái được, không thể nằm ra, thậm chí xoảy trở vận động cũng khó khăn vì quá chật hẹp.

À, bạn cũng phải đeo một cái thẻ có ghi một mã số trên túi áo. Bạn sẽ nhận ra rằng mọi người ở đây cũng đều đeo thẻ có mã số như vậy. Và bạn chỉ có thể tự do trong khoảng không gian chật hẹp của mình; bạn không được tự do đi sang khu vực khác, thậm chí không được sang buồng bên cạnh và đụng đến bất kỳ vật dụng gì ở đó.

Chưa hết, bạn không được làm ồn và ảnh hưởng, dù nhỏ nhất, đến những buồng xung quanh.

Và mỗi ngày sẽ có một người có chức vụ ở đây (tạm gọi là đốc công) đến giao cho bạn một số nhiệm vụ phải hoàn thành. Bạn sẽ làm việc trong buồng của mình, với những dụng cụ cung cấp sẵn. Không như những công việc ở thế giới bên ngoài, ở đây họ thực thi chế độ làm việc "tự do giờ giấc". Điều đó có nghĩa là gì? Điều đó có nghĩa là có những người ở cấp cao hơn nữa giao cho những viên đốc công các nhiệm vụ, và định các nhiệm vụ đó theo đơn vị thời gian là ngày, tuần, hoặc tháng. Đến phiên các đốc công này sẽ chia nhỏ các nhiệm vụ đó ra rồi giao lại cho những người như bạn. Điều kỳ lạ mới xảy ra ở đây. Cái mà viên đốc công nhận là một công việc cần n ngày, nhưng vì bạn được quản lý theo chế độ "tự do giờ giấc", cho nên cái gọi là n ngày đó hoàn toàn không có ý nghĩa đối với bạn. Bạn có thể phải bỏ ra n nhân với 8 giờ để hoàn thành nó, hoặc có thể phải cần đến n nhân với 12 giờ, hoặc n nhân với 18 giờ, hoặc là (n+x+y+z) nhân với 18 giờ. Cái mà viên đốc công cần ở bạn là kết quả cuối cùng.

Được rồi. Tôi tạm dừng ở đây để hỏi bạn một câu:
Bạn nghĩ xem mình đang ở đâu?
Tôi tin rằng chín trên mười người được hỏi sẽ có cùng một câu trả lời: đó là cái nhà tù. Nơi mà người ta tách biệt mọi người ra riêng rẽ; nơi mà hoạt động suốt ngày, suốt đêm, suốt năm; nơi mà người ta nhét thật nhiều người vào ở theo nguyên tắc tối ưu hóa tối đa về diện tích sử dụng và sẵn sàng y sinh mọi yếu tố khác; nơi mà người ta chỉ quan tâm đến công việc có được hoàn thành hay không, chứ không cần chú ý đến chất lượng và thời gian bỏ ra; và là nơi mà với tất cả sự hy sinh và chịu đựng như vậy, những người bỏ ra gần hết thời gian của họ ở đó sẽ chỉ được tưởng thưởng rất ít; và việc tưởng thưởng sẽ phải đợi cho đến khi xong nhiệm vụ, hoặc đến một ngày cố định nào đó trong năm (gọi là ngày ân xá, hay còn gọi là đợt performance appraisal) - (hãy nhớ đến cách mà ba mẹ tưởng thưởng cho bạn: trước, trong khi, và sau khi làm xong việc đều được cả, và thưởng một cách vô điều kiện, nếu bạn đậu đại học vào tháng 8 thì ba mẹ không bao giờ phải đợi đến tháng 12 mới thưởng cho bạn, thậm chí ngay từ tháng 5, tháng 6 cũng có thể khích lệ cho bạn rồi; bây giờ hãy so sanh với cách mà nhà tù trên thưởng cho bạn Bạn thhích cái nào hơn?

Nhưng ngoài chín người đó vẫn còn một người có câu trả lời hoàn tòan khác: nơi đây là một công ty phần mềm. Người đó không ai khác là một lập trình viên.

3) Nghề lập trình chẳng giúp gì cho gia đình được
Người Việt mình đi làm ngoài chuyện kiếm tiền là mục tiêu đầu tiên, còn sau đó thì muốn có thể "giúp đỡ" cho gia đình, họ hàng vào những dịp quan trọng. Ví dụ: chồng của con của em ruột của bà ngoại của tôi làm một chức lớn trong ngành hàng hải ở ngoài Hà Nội, nên gia đình tôi có "vấn đề" gì về chuyển hàng hóa đi nơi khác là OK liền ; hoặc nếu như chị họ của chị dâu của anh họ xa của bạn làm ở phòng tín dụng ngân hàng, bạn sẽ dễ dàng vay tiền để mua nhà hơn; hoặc là bạn học cũ hồi cấp II của mẹ tôi có một người bạn thân có người em gái ruột làm ở bộ phận Răng - Hàm - Mặt bệnh viện Chợ Rẫy, nên khi đứa cháu trai của anh rể của tôi cần đi nhổ một cái răng sâu, chắc chắn nó sẽ được ưu tiên vào trước mà không phải đợi lâu; ngoài ra, cháu bé này khi xin vào lớp 1 cũng rất dễ dàng vì một người họ hàng xa ở ngoài Bắc của tôi là bạn thời chiến đấu với vợ của ông hiệu trường của trường cấp I trọng điểm trong khu vực.
Vậy, tôi có thêm một câu hỏi dành cho bạn:
Tính từ lúc đi làm lập trình viên đến giờ, hãy kể ra một lần nào đó mà gia đình hay họ hàng của bạn đã "nhờ vả" bạn được việc gì đó?
Tôi tin rằng phần lớn các lập trình viên đều không trả lời được câu hỏi này.

Vậy một câu hỏi dễ hơn:
Hãy nhìn xung quanh trong công ty phần mềm mà bạn đang làm, kể cả những người có chức vụ và thâm niên cao nhất, bạn có thấy họ "giúp đỡ" được cho gia đình việc gì chưa?

Hầu hết các lập trình viên cũng không thể trả lời được câu hỏi này.

Bởi vì khi bạn dành gần hết thời gian trong ngày của mình ngồi trước máy vi tính để viết chương trình, bạn sẽ chẳng có được một "lợi thế" nào khác trong cuộc sống, ngay trước mắt và về sau này. Thậm chí một người bạn của tôi đi làm marketing cho tập đoàn hóa mỹ phẩm, thoạt nhìn cũng chẳng có "ưu thế" gì đặc biệt, nhưng thật ra hằng tháng cũng được công ty cho nào là dầu gội đầu, sửa tắm, kem đánh răng, sản phẩm riêng dành cho chi em phụ nữ ,... hoàn toàn miễn phí. Ông bác làm bảo vệ kiêm soát vé ở sân vận động thì thỉnh thoảng đem được nhiều vé mời về cho gia đình. Người bạn khác làm kiến trúc sư thì có thể vẽ nhà dùm tôi với giá hữu nghị mà chất lượng thật bảo đảm. Còn bạn, bạn có thể đem được cái gì về? Đem cái chương trình mà ngay cả bạn dù viết ra nó cũng không hình dung người ta sẽ sử dụng ra sao? Hay là giúp đỡ họ hàng mình khi họ cần fix một vài cái bug trong một cái phần mềm nào đó. Thậm chí, một số bạn của tôi, đi du học lên cao để chuyên tâm làm nghiên cứu, thoạt nhìn thì có vẻ "vô tích sự" đối với gia đình, nhưng ngẫm lại thì cũng đem về nhà được cái danh là "ông tiến sĩ", "ông thạc sĩ". Còn nếu bạn đi làm lập trình viên, dù có được ra nước ngoài đi công tác, thì bà hàng xóm bên cạnh nhà cũng chỉ biết rằng: "thằng đó nó đi xuất khẩu lao động".

4) Làm phần mềm thì sẽ ít cơ hội được giao tiếp với bên ngoài
Bởi vì bạn phải dành gần hết thời gian trong cuộc đời của mình trong một không gian chật hẹp, với phía trước là làm màn hình vi tính, hai bên trái và phải là hai vách ngăn, còn ngay phía sau lại là một lập trình viên khác cũng đang ngồi trong thế tù túng giống bạn. Đấy, thế giới của bạn hạn hẹp như thế. Bạn rời mắt khỏi màn hình, nhìn ra xa xăm, và chẳng phải đợi lâu khi mắt của bạn bị dội ngay lại bởi bức tường trước mặt. Lần cuối cùng mà bạn thấy ánh sáng mặt trời khi đang làm việc là khi nào? Phần lớn những người không bao giờ hình dung nổi mình có thể sống trong một căn nhà không bao giờ có ánh sáng tự nhiên, thế mà họ không nhận ra rằng mình dành hết thời gian ban ngày ở một môi trường khủng khiếp như vậy.
Đáng buồn thay, ở trong một mội trường như vậy còn khiến cho bạn ít có cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Bạn sẽ ít khi gặp được những người mà bạn yêu thương, ít có điều kiện làm quen được với những người có thể giúp thay đổi cuộc đời hay sự nghiệp của bạn một cách tích cực. Khi bộ óc của bạn lúc nào cũng chỉ hoạt động trong 2 trạng thái: suy nghĩ logic (lúc bạn làm việc và đi học thêm vào buổi tối) và ngủ, chắc chắn bạn sẽ bị thui chụt đi rất nhiều khả năng cảm nhận cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, hay khả năng biểu lộ suy nghĩ của mình một cách mạch lạc và đầy xúc cảm.

Ồ không, bạn không hề cô đơn trong thế giới riêng của mình, vì bây giờ khoa học kỹ thuật đã phát triển rất cao. Có 2 phát minh vĩ đại có thể giúp cho bạn tiếp xúc với thế giới bên ngoài dù bạn ở bất kỳ đâu, bất kỳ khi nào: điện thoại di động và online messenger (ở VN thì có thể gọi luôn là Yahoo! Messenger, hay IM, vì nó quá phổ biến). Nhưng thật ra thì chúng chỉ làm cho thế giới của người lập trình viên tồi tệ thêm thôi. Hãy nghĩ về người mà bạn yêu thương nhất. Có thể bạn đã quá quen thuộc với khả năng gọi đến người đó, hay là nghe được giọng nói của người đó bất kỳ lúc nào, bất kỳ ở đâu. Hãy nghĩ lại thử xem. Thế ngoài giọng nói của người đó, bạn có thể nghe được tâm trạng, đọc được cảm xúc trên khuôn mặt người đó, nghe không chỉ bằng tai mà còn bằng trái tim của mình không? Hãy nghĩ lại thử xem. Có bao giời bạn thấy buồn cười không khi bạn trao đổi với người đó hằng ngày, mà người đó cũng không ở xa bạn, nhưng đến một hôm bạn chợt nhận ra người đó đã ốm đi rất nhiều, có vẻ mệt mỏi hơn rất nhiều, khi bạn có được thời gian hiếm hoi gặp mặt. Hãy thử nghĩ lại xem. Bạn có thể gọi đến người đó bất kỳ khi nào bạn muốn, nhưng liệu điện thoại di động có giúp cho bạn biết đúng lúc nào đó mà người đó cần bạn đến nhất không. Không thể rồi. Chỉ có ánh mắt, cử chỉ, khuôn mặt, hơi thở của người đó mới giúp bạn nghe ra được điều đó. Những tín hiệu này thì còn rất lâu khoa học kỹ thuật mới có thể giúp bạn được.

Hay như tôi đây, trước khi biết đến YM, tôi có thể viết một hơi mười mấy trang giấy, biểu lộ cảm xúc của mình qua từng từ ngữ, chấm câu, ngắt đoạn. Còn bây giờ tôi dùng phần lớn thời gian để suy nghĩ xem chèn cái emotion nào ( , , để thay cho sự bất lực trong cách thể hiện cảm xúc của mình.

Tóm lại, bất kỳ ai cũng cần một cuộc sống cân bằng, vừa có thế giới riêng tư vừa có thể giới bên ngoài. Công việc lập trình viên có thể khiến cho cuộc sống của bạn mất cân bằng. Bạn có thể giải quyết bằng cách chữa trị đúng vào nguyên nhân của vấn đề (sự mất cân bằng), hoặc bạn có thể chọn cách chữa trị vào các triệu chứng (ít giao tiếp, tách biệt với thế giới bên ngoài). Phần lớn lập trình viên đều chọn cách thứ hai, và họ dành thật nhiều thời gian cho điện thoại di động và YM. Bất kỳ ai cũng hiểu điều đơn giản này: không thể tin vào một bác sĩ chỉ biết chữa bệnh bằng cách tìm mọi cách dứt cho được triệu chứng, cái mà bệnh nhân cần là chuẩn đoán tìm ra nguyên nhân và chữa được nguyên nhân của căn bệnh.

Điện thoại di động và YM chỉ giúp lập trình viên chữa trị các triệu chứng. Nó là những phương tiện thông tin tốt, đặc biệt tốt với những ai có cuộc sống cân bằng. Nhưng nó là một thảm họa đối với những ai có cuộc sống không cân bằng. Hầu hết mọi lập trình viên đều có cuộc sống không cân bằng.

5) Làm lập trình viên không "cao cấp" như mọi người nghĩ
Mọi người thương quan niệm ngành CNTT là ngành khoa học trình độ cao, hay là kỹ thuật cao (high-tech). Bởi vậy ai cũng cho rằng làm phần mềm là ngành kỹ thuật cao. Ở đâu sắp mở khu công nghệ cao, ở đấy người ta sẽ tìm cách chào đón các công ty phần mềm vào đầu tiên.

Thực sự không phải như vậy. Làm phần mềm không phải là kỹ thuật cao, ngược lại là khác, nó chính là ngành kỹ thuật thấp (low-tech). Công việc mà tôi đang làm là gì? Đó là chuyển những yêu cầu chưa rõ ràng của khách hàng thành những mã lệnh của máy vi tính. Chấm hết. Chẳng có gì là high-tech cả. Nếu nói thông dịch viên là một ngành kỹ thuật cao thì thật là buồn cười, còn tôi thấy nói rằng làm phần mềm là một ngành kỹ thuật đỉnh cao thì còn buồn cuời hơn.

CNTT là một ngành high-tech, và một khoa học cao cấp. Chính xác.
Nhưng làm phần mềm không phải là CNTT, và càng không phải là high-tech.

Những người nghiên cứu chuyên sâu về các lý thuyết lập trình, về các khoa học cơ bản cho ngành phần mềm là high-tech. Các lĩnh vực về compiler, database, AI (trí tuệ nhân tạo), robot, kể cả về cấu trúc dữ liệu và thuật toán,... đều có thể xem là high-tech. (À, mà hiện nay ở Việt Nam người ta đổ xô học lên cao để đi theo những cái high-tech này, nhưng có thật họ có làm những việc high-tech ở trong đó không thì tôi sẽ có dịp trình bày sau ).

Còn làm phần mềm lại ở một cấp thấp hơn rất nhiều. Tất cả mọi việc tôi cần làm để chuyển yêu cầu thành các mã lệnh là sử dụng các cấu trúc dữ liệu, các thuật toán đã sẵn có. Chẳng có gì là high-tech cả. Làm phần mềm mà một kỹ nghệ (engineering) chứ không phải là khoa học (science) hay là nghiên cứu (research) gì cả.

Bây giờ trở lại với công việc thực tế của lập trình viên. Các sinh viên ngành CNTT đều mơ mộng về một công việc rất high-tech, trong đó mình có thể tìm ra những thuật toán mạnh mẽ, những lý thuyết mới mẻ, những mô hình độc đáo, sáng tạo. Những chỉ sau 1,2 năm làm việc thì đều vỡ mộng vì thấy rằng công việc thực tế lại quá low-tech, quá "cơ bắp".

Sử dụng lý thuyết sẵn có để làm ra phần mềm chính là kỹ nghệ phần mềm, cái này thì chằng có gì là high-tech theo như cách hiểu của mọi người cả.

Còn nếu muốn tìm ra những lý thuyết mới thì đó là một lĩnh vực hoàn toàn khác. Có thể rất high-tech, nhưng ở VN có lẽ có rất ít công ty tạo điều kiện để làm việc này. Còn ở nước ngoài có thể vào những bộ phần nghiên cứu phát triển ở các công ty lớn mà làm. Mà công việc đó thì cũng không còn được gọi là software engineering nữa.

Vậy thì bị kịch của lập trình viên là gì? Đó là phải làm một công việc rất low-tech trong khi đầu óc lại luôn mơ về một công việc high-tech. Hậu quả: công việc cực khổ, cơ bắp, nhàm chán, và chẳng có gì mới mẻ.

Có thể hiễu nỗi khổ này của lập trình viên bằng cách hình dung một anh chàng lúc nào cũng mơ mộng trở thành một nhà toán học lỗi lạc, trong khi công việc hằng ngày là phải tính toán sổ sách cho một cửa hiệu tạp hóa.
ooOoo

Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2007

Mot tuan troi qua

Mot tuan sap troi qua

Qua nhu dong thoi gian va khong bao gio tro lai

Doi khi tu hoi minh tuan vua roi minh da song the nao va lam nhung gi nhi?

- Ghi nhan nhung co gang.

- Chua that su dat ket qua nhu minh doi

- Xung quanh con thu hep...

Nhung ngay dau thuong co it kinh nghiem va ca ky nang. Nhung lan sau rui se khac.

Khac nhu chuyen thoi gian di thi khong tro lai nua. Ngay mai bi an vo cung, va ta mong doi...ngay mai.

Mot tuan moi cho ban va cho toi.

Thứ Ba, 14 tháng 8, 2007

My First Project - Mail Merge

He, my manager, gave me a small project call "Mail Merge" and demostrated me how Microsoft Accounting Application does it.

What? Microsoft? Me? Are we the same?

No time to ask, It toke me a long time to search over the internet. So many programers have the same problem as mine "Mail Merge - What is it? How can I do it in some program languages?" and so on.

the project costs me 2 days of research, one solution was rejected by my manager and showed me how to find a better one.

those last hours, I take another better solution, it may fix the requirment, i will make it well on tomorrow morning.

One man told me "Programer's life always involve in errors" (Cuộc đời lập trình gắn liền với lỗi lầm). I know it is true like that Im your friend.