Phố núi buồn chiều nay vắng cơn mưa Anh trở lại triền đồi xưa lộng gió Anh ngả lưng nép mình bên nhánh cỏ Ngắm gió lùa trắng xóa những hàng Lau Rồi chìm dần vào giấc ngủ chiêm bao Mơ giấc mơ của thuở nào đọng lại Những chiều xưa nắm tay nhau chạy mãi Đến cuối đồi em dừng lại chỉ anh Sắc tím hồng chen lẫn phiến lá xanh Đang vội xếp bởi tay anh chạm nhẹ Em mỉm cười rồi bảo anh khe khẽ Hoa thẹn thùng, hoa "mắc cỡ" giống em Để mỗi chiều khi bóng tối nhá nhem Em kể anh nghe về hoa Mắc Cỡ Tuy đơn sơ nhưng mang đầy sắc nhớ Sắc tím đợi chờ muôn thuở thủy chung Rồi một chiều ánh mắt ấy mong lung Em khẽ dặn: mùa sau anh về nhé! Em sẽ chờ trong muôn ngàn lặng lẽ Như hoa kia sẽ nở mãi một màu Lời nguyện thề ta hẹn ước cùng nhau Lần tìm lại, em đâu không đến nữa. Anh dỗi hờn trách ai quên lời hứa Để hoa kia xếp lá những chiều tàn Anh quay về nơi phố thị cao sang Anh đâu hay em đang nằm dưới mộ Bên đồi hoang sắc tím buồn nở rộ Cứ mỗi chiều xếp lá đợi chờ ai... Anh ngồi đây bên nỗi buồn thực tại Tỉnh giấc nồng mà khóe mắt cay cay
Uhm anh cũng thấy nghi nghi ý đồ của em focus vào dây mỏng manh bên phải. Với dây bên trái thì nó lại thể hiện sự vươn mình để khám phá vùng đất mới :)
Ngơ ngẩn màu hoa dã quỳ vàng Nắng chiều vàng rợp cả không gian, Em qua áo cũng vàng xao xuyến Tôi đứng chôn chân đến võ vàng!.....
Truyền Thuyết hoa Dã Quỳ Ngày xửa ngày xưa nơi buôn làng nọ có chàng trai tên là K'Lang đem lòng yêu thương nàng H'Limh. Ngày ngày chàng K'Lang với nét mặt hân hoan di chuyển nhẹ nhàng lanh lẹ với dáng người vạm vỡ vào rừng săn bắn, còn nàng H'Limh ở nhà dệt tấm chăn "Hạnh Phúc" để sau ngày cưới cái chồng về làm quà đính hôn. Họ đang hướng tới ước mơ cháy bỏng đó bên bếp lửa hồng hằng đêm quây quần múa hát cùng dân làng trong buôn. Đến một ngày kia nàng HLimh chờ hoài đến tối mà vẫn không thấy bóng dáng K'Lang về...Ngày lại ngày qua mòn mõi chờ mong trong tuỵêt vọng, nàng quyết định rời buôn làng ra đi tìm người yêu. Nàng đi ngày đêm qua bao nhiêu con suối, ngọn núi...thế mà người yêu vẫn biệt tăm. Mùa giá rét căm căm khi trời lập đông trên vùng cao nguyên làm cho nàng H'Limh thêm lạnh lẽo hiu quạnh và cô đơn tuỵêt vọng... Trong cái đói, cái gió, cái rét với sức người phụ nữ tay yếu chân mềm nàng không đủ sức chịu đựng với thời gian khắc nghiệt và ngủ thiếp đi, trong giấc mơ ấy có báo mộng rằng: K'Lang người yêu của cô bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó. H'Limh giựt mình tĩnh giấc rồi choàng dậy đi tiếp đến cuối nguồn. Một cảnh tượng thật hãi hùng và vô cùng đau xót. Người yêu của cô là K'Lang bị người bộ tộc Lasíêng đang trói chặt và chết từ lúc nào không biết. Nàng H'Limh trong cơn đau khổ tột cùng chạy lao mình đến ôm H'Lang mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt cô vì muốn để ôm lấy người yêu. Cái định mệnh oan nghiệt cho cuộc đời của cô và cũng là sự chung thủy với người mình yêu bằng mũi tên hiểm độc từ con trai bộ tộc Lasíêng tên là LaRihn...Mũi tên này là sự hờn ghen của LaRihn kết liễu cô khi thấy tình yêu của nàng H'Limh dành cho K'Lang vô cùng cao cả.
Từ đó cứ độ tháng 10 nơi nàng H'Limh chết lại nở ra một loài hoa dại có màu vàng rực rỡ. nên truỳên thuýêt để lại cho đến ngày nay người miền núi (cao nguyên) gọi là hoa dã Quỳ. . Dã có nghĩa là hoang dã; Quỳ có nghĩa là quỳ gục xuống. Dã Quỳ có nghĩa là chết trong rừng hoang. Nếu không có sự giải thích chử Dã Quỳ hợp lý thì hoa Dã Quỳ như không liên quan gì đến câu chuyện, làm mọi người thấy như sự bịa đặt trong câu chuyện này. Cây hoa dã Quỳ rất dể mọc và mọc rất nhanh...Vào tháng 10 khi mùa mưa trên cao nguyên chấm dứt những cánh hoa màu vàng nở rộ tràn đầy sức sống mãnh liệt như tình yêu chung thuỷ. Nhưng không hiểu sao người đời về sau không dùng hoa Dã Quỳ để tặng nhau trong giao tiếp, trong tình yêu mà chỉ chiêm ngưỡng khen tặng tiếc nuối cho đó là loài hoa dại..
Đặng Hòa và Lan Tran thích điều này. Lan Tran: sao hôm tớ về trời lại chả đẹp đc dư lày nhỉ? chắc hôm nào phải làm lại quả ra đồi chè xì thơ thôi ^^ Mỹ Diên: Đẹp quá à MinhNTH: thích cái màu tim tím. Nhưng máy nhỏ nhỏ của mình thì macro ko bằng mấy anh to kia
Aquarius Nguyen thích điều này. Chung Le: cai nay biet cach chup day nhi!!! Dongmt Nguyen: chụp macro ấy mà... Toàn Cùi Bắp: ma cờ rô là cái gì vậy sư phụ, bữa nào cho chụp với:D
QuynhNV: Em là em khoái nhìn tận mắt, sờ tận tay cơ. Hóa ra hôm thứ 7 bác bỏ thành phố lên vùng núi hoang vu tí tởn hử?? NhungNTH: Hoa đẹp quá anh VanLNA: Ảnh đẹp nhỉ, Thích tấm hoa cỏ may
xanh mượt mà...
Trả lờiXóaFocus chưa đúng điểm nhấn lắm. Ko biết có ý đồ gì ko đây ;-)
Trả lờiXóaGiọt sương còn đọng trên nụ :)
Trả lờiXóakhoe sắc
Trả lờiXóatrinh nữ
Trả lờiXóacái gì đẹp thế???
Trả lờiXóaThích màu xanh này quá.
Trả lờiXóaNhìn lạ mắt đó chứ .
Trả lờiXóaHoa Mắc Cỡ
Trả lờiXóaNT
Phố núi buồn chiều nay vắng cơn mưa
Anh trở lại triền đồi xưa lộng gió
Anh ngả lưng nép mình bên nhánh cỏ
Ngắm gió lùa trắng xóa những hàng Lau
Rồi chìm dần vào giấc ngủ chiêm bao
Mơ giấc mơ của thuở nào đọng lại
Những chiều xưa nắm tay nhau chạy mãi
Đến cuối đồi em dừng lại chỉ anh
Sắc tím hồng chen lẫn phiến lá xanh
Đang vội xếp bởi tay anh chạm nhẹ
Em mỉm cười rồi bảo anh khe khẽ
Hoa thẹn thùng, hoa "mắc cỡ" giống em
Để mỗi chiều khi bóng tối nhá nhem
Em kể anh nghe về hoa Mắc Cỡ
Tuy đơn sơ nhưng mang đầy sắc nhớ
Sắc tím đợi chờ muôn thuở thủy chung
Rồi một chiều ánh mắt ấy mong lung
Em khẽ dặn: mùa sau anh về nhé!
Em sẽ chờ trong muôn ngàn lặng lẽ
Như hoa kia sẽ nở mãi một màu
Lời nguyện thề ta hẹn ước cùng nhau
Lần tìm lại, em đâu không đến nữa.
Anh dỗi hờn trách ai quên lời hứa
Để hoa kia xếp lá những chiều tàn
Anh quay về nơi phố thị cao sang
Anh đâu hay em đang nằm dưới mộ
Bên đồi hoang sắc tím buồn nở rộ
Cứ mỗi chiều xếp lá đợi chờ ai...
Anh ngồi đây bên nỗi buồn thực tại
Tỉnh giấc nồng mà khóe mắt cay cay
Ko có anh ơi, tại thấy cái dây mỏng manh bên phải...
Trả lờiXóaBí mật là em phải nhặt mấy cái lá khô ở đó :)
Trả lờiXóaNhững cây cỏ này cao chừng 40cm, nhìn đẹp đẹp anh ah.
Trả lờiXóađây là miếng đất dốc xuống bên cạnh đường đó chị...
Trả lờiXóaCảm ơn chị, nhờ chị mà em biết có bài thơ về hoa mắc cỡ buồn và hay thế...
Trả lờiXóaThêm một bài về hoa dã quỳ đi chị phố núi...
Uhm anh cũng thấy nghi nghi ý đồ của em focus vào dây mỏng manh bên phải.
Trả lờiXóaVới dây bên trái thì nó lại thể hiện sự vươn mình để khám phá vùng đất mới :)
Ngơ ngẩn màu hoa dã quỳ vàng
Trả lờiXóaNắng chiều vàng rợp cả không gian,
Em qua áo cũng vàng xao xuyến
Tôi đứng chôn chân đến võ vàng!.....
Truyền Thuyết hoa Dã Quỳ
Ngày xửa ngày xưa nơi buôn làng nọ có chàng trai tên là K'Lang đem lòng yêu thương nàng H'Limh.
Ngày ngày chàng K'Lang với nét mặt hân hoan di chuyển nhẹ nhàng lanh lẹ với dáng người vạm vỡ vào rừng săn bắn, còn nàng H'Limh ở nhà dệt tấm chăn "Hạnh Phúc" để sau ngày cưới cái chồng về làm quà đính hôn. Họ đang hướng tới ước mơ cháy bỏng đó bên bếp lửa hồng hằng đêm quây quần múa hát cùng dân làng trong buôn.
Đến một ngày kia nàng HLimh chờ hoài đến tối mà vẫn không thấy bóng dáng K'Lang về...Ngày lại ngày qua mòn mõi chờ mong trong tuỵêt vọng, nàng quyết định rời buôn làng ra đi tìm người yêu. Nàng đi ngày đêm qua bao nhiêu con suối, ngọn núi...thế mà người yêu vẫn biệt tăm. Mùa giá rét căm căm khi trời lập đông trên vùng cao nguyên làm cho nàng H'Limh thêm lạnh lẽo hiu quạnh và cô đơn tuỵêt vọng... Trong cái đói, cái gió, cái rét với sức người phụ nữ tay yếu chân mềm nàng không đủ sức chịu đựng với thời gian khắc nghiệt và ngủ thiếp đi, trong giấc mơ ấy có báo mộng rằng: K'Lang người yêu của cô bảo nàng hãy đi thêm một con suối nữa sẽ gặp chàng ở đó. H'Limh giựt mình tĩnh giấc rồi choàng dậy đi tiếp đến cuối nguồn. Một cảnh tượng thật hãi hùng và vô cùng đau xót. Người yêu của cô là K'Lang bị người bộ tộc Lasíêng đang trói chặt và chết từ lúc nào không biết. Nàng H'Limh trong cơn đau khổ tột cùng chạy lao mình đến ôm H'Lang mặc cho những mũi tên, những ngọn giáo đâm vào da thịt cô vì muốn để ôm lấy người yêu. Cái định mệnh oan nghiệt cho cuộc đời của cô và cũng là sự chung thủy với người mình yêu bằng mũi tên hiểm độc từ con trai bộ tộc Lasíêng tên là LaRihn...Mũi tên này là sự hờn ghen của LaRihn kết liễu cô khi thấy tình yêu của nàng H'Limh dành cho K'Lang vô cùng cao cả.
Từ đó cứ độ tháng 10 nơi nàng H'Limh chết lại nở ra một loài hoa dại có màu vàng rực rỡ. nên truỳên thuýêt để lại cho đến ngày nay người miền núi (cao nguyên) gọi là hoa dã Quỳ. . Dã có nghĩa là hoang dã; Quỳ có nghĩa là quỳ gục xuống. Dã Quỳ có nghĩa là chết trong rừng hoang. Nếu không có sự giải thích chử Dã Quỳ hợp lý thì hoa Dã Quỳ như không liên quan gì đến câu chuyện, làm mọi người thấy như sự bịa đặt trong câu chuyện này.
Cây hoa dã Quỳ rất dể mọc và mọc rất nhanh...Vào tháng 10 khi mùa mưa trên cao nguyên chấm dứt những cánh hoa màu vàng nở rộ tràn đầy sức sống mãnh liệt như tình yêu chung thuỷ. Nhưng không hiểu sao người đời về sau không dùng hoa Dã Quỳ để tặng nhau trong giao tiếp, trong tình yêu mà chỉ chiêm ngưỡng khen tặng tiếc nuối cho đó là loài hoa dại..
Hay quá chị phố núi ơi
Trả lờiXóaMà hơi sầu, chắc em nên viết lại we...
Chị tôi đứng cạnh chiếc xe vàng
Nắng mới chiếu vào dã quỳ hoang
Đưa tay chạm nhẹ hoa tươi sắc
Lá rơi chợt tỉnh giấc mơ màng...
Sợ bị hiểu lầm là có ý đồ chê "Quỷ Già" đó ;-)
Trả lờiXóaĐẹp bá cháy pọ chét
Trả lờiXóaHehehe
Chính xác đó anh.... hoang dại tạo nên sự độc đáo của loài hoa này...
Trả lờiXóaKhông thể tưởng tượng được nét đẹp cậu mô tả...
Trả lờiXóaĐặng Hòa và Lan Tran thích điều này.
Trả lờiXóaLan Tran: sao hôm tớ về trời lại chả đẹp đc dư lày nhỉ? chắc hôm nào phải làm lại quả ra đồi chè xì thơ thôi ^^
Mỹ Diên: Đẹp quá à
MinhNTH: thích cái màu tim tím. Nhưng máy nhỏ nhỏ của mình thì macro ko bằng mấy anh to kia
Aquarius Nguyen thích điều này.
Chung Le: cai nay biet cach chup day nhi!!!
Dongmt Nguyen: chụp macro ấy mà...
Toàn Cùi Bắp: ma cờ rô là cái gì vậy sư phụ, bữa nào cho chụp với:D
QuynhNV: Em là em khoái nhìn tận mắt, sờ tận tay cơ.
Hóa ra hôm thứ 7 bác bỏ thành phố lên vùng núi hoang vu tí tởn hử??
NhungNTH: Hoa đẹp quá anh
VanLNA: Ảnh đẹp nhỉ, Thích tấm hoa cỏ may
dep dep
Trả lờiXóaCó ai thích ảnh gốc làm hình nền máy tính ko ta?
Trả lờiXóaadd ui
Trả lờiXóa