Thứ Tư, 6 tháng 10, 2010

Sài Gòn có bụi và nắng tháng 10

Sài Gòn có bụi và nắng tháng 10

 ------------------------------------------------------
Một buổi tối tháng mười ngồi nhớ một chút ngày xưa, hồi có người chị con bác thật dễ mến...Nhận thấy những thay đổi do không thường viết thư nữa, thế là buồn.... Một bài viết đã lâu, chia sẻ cùng mọi người... DongMT
------------------------------------------------------

 “Cảnh chiều sao buồn thật”

 Tôi cứ ngồi trên nóc nhà mà than vãn. Ông mặt trời vàng úa màu buồn, buồn đến nỗi chẳng thèm ... buồn nữa, cứ dần chìm xuống những căn nhà lụp xụp. Rồi tối đến, chẳng có một vầng trăng sao. Giá như đây là trong truyện cổ tích thì đã..., thì có lẽ xuất hiện ... gì nhỉ... à... ông Tiên!

 Tôi vừa nói xong, gió ở đâu nổi lên, rồi xoáy cả xuống đất quấn lên cả một lá khô, xào xạc... Có ai đó cười "hà hà", rồi luồng gió chứa đầy lá khô đó dần thành màu trắng. Tôi đứng dậy nhìn không chớp mắt.

-  Trời tối, tất cả chỉ là những ảo giác mà thôi!

 Trái lại với những gì tôi nghĩ, trước mặt tôi bây giờ là một ông gìa. Riêng có khuân mặt là bị mờ đi bởi bóng tối, tôi không nhìn rõ.

- Ông ... ông là ... ông Tiên?

Ông ta không trả lời, nhưng với tôi, thời này làm gì có ông tiên nào chứ, thôi cứ gọi ông ấy là ông già đi. Ông già ấy cũng cầm chiếc gậy giống như của ông Tiên mà tôi vẫn thường được nghe trong những câu truyện cổ tích, đoạn ông vuốt râu rồi nói:

-  Vì sao con buồn thế?

Ơ, tại sao ông biết, mình có khóc đâu? Tự nhiên tôi dưng dưng muốn khóc, may sao ngăn kịp, ừ, tôi đang vui, đang buồn... có ai tâm sự đâu chứ..., chẳng hiểu sao bắt đầu tỉ tê tâm sự:

- Con có một người quen... chị ấy tên là Lan Anh
- Chị gà con ấy thi đại học Quốc gia Hà Nội, rồi đậu, đậu rất cao...
- Con tự hào, mừng, mừng lắm lắm
- Nhưng không biết tại sao con muốn khóc. Chị ấy không là gà con nữa, gà con đã lớn rồi, còn con thì vẫn...vẫn...vẫn..

Vì trời thương nên chúng mình có mảnh đất mà vươn tới
 
Rồi không gian như lắng xuống, mãi cho tới một lúc sau ông già mới chậm rãi nói:

- “Ta hiểu con rồi, xã hội phân công cho mỗi người một công việc, điều cốt yếu là làm sao con phải hoàn tất nó trong danh dự”.Ngừng một lát ông nói tiếp - “Còn về người mà con nói... Dù cho cô sinh viên ấy có lớn đến đâu, thành công đi chăng nữa, nhưng với con, chị gà con ấy mãi là người bạn thân thiết, bé nhỏ như ngày nào...”

Vì trời thương nên chúng mình có vũng nước bên đường


- Mãi thân thiết, bé nhỏ, như ngày nào? Tôi nhẩm lại câu nói của ông, tại sao ông ấy nói thế nhỉ, có thật như thế không...Những chiếc lá xào xạc xung quanh làm tôi giật mình ngơ ngác ... ơ, ông đâu rồi, ông Tiên ơi... ông Tiên...

 
Nguyễn Đức Đông, 08/2001

19 nhận xét:

  1. :) Bạn iu đang nhớ chị àh, khi nào nhớ mình thì alo mình là hết nhớ liền hen :DDDDDDD

    Trả lờiXóa
  2. Nhớ Sài Gòn tháng mười, nhớ nỗi cô đơn nơi viễn xứ...

    Trả lờiXóa
  3. Gặp chị ấy đi, rồi nói chuyện. :D Không thì gọi điện, viết thư. :D

    Trả lờiXóa
  4. Đố chị hình em chụp ở đâu?

    Trả lờiXóa
  5. Rồi sau đó sao nữa hả bạn :)

    Trả lờiXóa
  6. Nhắc mình mới nhớ, bao năm rồi không còn nhớ trò viết thư :)

    Trả lờiXóa
  7. hình chụp ở đâu em nói luôn đi khỏi đố hihi
    " Vì trời thương nên có mảnh đất mình vương tới
    Vì trời thương nên chúng mình có vũng nước bên đường "
    Rồi sau đó thì sao thì sao ha

    Trả lờiXóa
  8. Chị này lớn rồi chẳng biết chơi đồ hàng gì cả.
    Ghét thêm một tí nữa...

    Trả lờiXóa
  9. Năm 2001 còn bé xíu mà đã biết vẩn vơ rùi nha :)

    Trả lờiXóa
  10. Hồi lớp 11, 12 chắc nhiều người vẩn vơ giống em áh :)

    Trả lờiXóa
  11. Bộ bây giờ không còn vơ vẩn nữa à? Không vơ vẩn sao lại nhớ vẩn nhớ vơ thế???!!! :D

    Trả lờiXóa
  12. Có chứ chị, nhưng vẩn vơ trên mây lâu quá là bị vợ con kêu chị ơi... :)))

    Trả lờiXóa
  13. Nho nhieu hen D. Hinh chup o Can Gio ha?

    Trả lờiXóa
  14. Vũng nuoc trên duong nhìn khoái thiệt. Chỗ nào còn có cá mà thoát được bàn tay của lũ trẻ và cả người lớn vậy cà???

    Trả lờiXóa
  15. Cũng hên là ko ở gần nhà chị, không là tụi nó tiêu hết rồi...

    Trả lờiXóa