Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

Kevin Kern và một ngày lãng đãng của tôi


Kevin Kern và một ngày lãng đãng của tôi
DongMT


Âm nhạc của Kevin Kern nhẹ như lá mùa thu rơi xuống từ cây với thân hình xù xì thời gian. Chỉ là nhạc không  lời mà ông đã truyền bao cảm hứng vào âm thanh của chiếc piano. Thời gian cứ trôi mãi, điều gì đọng lại trong ta? Một buổi tối lãng đãng, tôi ngồi nghe lại album “In the enchanted garden” của ông.
       

Trong khu vườn đam mê

Những ngày xưa đã thật xa, em có hay chúng trôi về miền quá khứ rồi lẫn trong cát bụi thời gian? Những bước tường nào cản trở chúng ta? Em xây hay cả tôi xây? 
Em nhớ lại ngày xưa, vui anh hỉ. Bi giờ em có thể nói ra một điều mà từ trước đến giờ em chưa nói với anh không?
 Anh ạ! Anh có biết ngày xưa anh làm em buồn nhiều lắm không? Biết có bao nhiêu lần em ngủ mà em khóc. Số anh trong danh bạ em xóa rồi lưu, xóa rồi lưu. Em đã tưởng tượng ra anh thương em. Anh có nói với em điều gì đâu mà em chờ đợi...

Nghệ sĩ chơi đàn piano Kevin Kern

 Sự tụ họp, rồi chia ly,  những vô thường trong cuộc sống này, em có là vô thường của tôi?
 Khi em biết rằng với em anh vẫn xem như bạn thì em đã định đi về Đồng Nai làm luôn. Em không muốn ngày nào cũng gặp anh. Nó làm em suy nghĩ...Em mệt lắm. Em muốn tìm một nơi bình yên dành riêng cho em. Và bây giờ em đã tìm được...

Giấc mộng trưa hè
 Những âm thanh nhẹ nhàng từ cây đàn piano, âm thanh trong veo, gợi bao miền suy nghĩ. Tôi phải nhấn nghe bao lần mới đủ?
 Một nửa của tôi đã là chính tôi, một nửa còn lại của em có một nửa của tôi? Và tôi cứ lang thang mãi, đi tìm, em có thấy một nửa của tôi đâu không?
 Em tôi là ai?
 Đôi khi mệt nhoài...
 Khoảng không này của tôi có phải rằng vẫn còn nhỏ bé? Hay tại tôi không nhận ra?

Hành trình tới nguồn cảm hứng

 Với anh, giờ em chỉ mong một điều là anh sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng anh, vì anh là một người tốt bụng. Anh xứng đáng được hơn vậy! Còn em, em bằng lòng với thực tại mà em đang có. Một cuộc sống bình thường với một nửa cũng bình dị như vậy. Ở đây lại mưa. Tối em ngủ sớm lắm. Ah, em đang học Anh văn ở nhà và ở công ty. Bắt chước anh đó.

Trong cuộc đời tôi

Tôi bỏ lỡ hay em là sự ngộ nhận của tôi? Những điều chúng ta hiểu về nhau có quá ít? Có sai? Có cái tôi nhỏ bé trong đó?

Hơn những lời ca
 Giọt lệ nào nhỏ xuống, tiếng thở dài nào cho những sai lầm?  Hôm qua, hôm nay và ngày mai...Thời gian nào cho tôi gặp em? Có những chiều lang thang trên phố, giữa ngàn người qua lại, trong đó có em tôi?

 

Anh ngủ sau và ngủ ngon nha! Nếu có duyên, sẽ gặp lại...

Bầu trời xanh bất tận

 Những gì không phải của mình thì hãy để nó trôi đi, hay là tôi đã hững hờ... Tiếng piano trùng xuống, tôi không nghe lại nữa, lúc này trời đã khuya và ngày qua thật nhẹ...Rồi mai sẽ là một ngày mới, tôi tiếp tục cuộc hành trình của mình, và biết đâu em tôi ở đâu đó quanh đây.

.

16 nhận xét:

  1. Cám ơn chị, em bổ sung thêm một bài hát nhẹ phía trên áh :)

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn hai chị áh. Mong hai chị tuyển được người như ý :)

    Trả lờiXóa
  3. "Rồi mai sẽ là một ngày mới, tôi tiếp tục cuộc hành trình của mình, và biết đâu em tôi ở đâu đó quanh đây."
    Cứ thế nhé, cứ làm điều có thể, và đừng quên nuôi hy vọng!

    Trả lờiXóa
  4. Chời... ông làm tui bất ngờ đến sắp bất tỉnh... sao ông có thể làm được entry như thế này vì tui vậy chứ?!
    :D

    Trả lờiXóa
  5. Hay và dễ thương quá nhóc ơi, hihi

    Trả lờiXóa
  6. Hôm trước chị theo 1 người bạn vào quán ở đường NTNhiệm nghe ROCK. Lâu lâu được nghe 1 lần thấy hay hay mặc dù k hiểu lắm, kaka

    Trả lờiXóa
  7. Hihi, một ngày nào đó có dê con giống anh là vui rồi :)

    Trả lờiXóa
  8. Điều gì làm bạn bất ngờ chứ ?

    Trả lờiXóa
  9. Em cũng chỉ nghe hiểu hiểu mấy bài quen quen thôi chị. Quán Acoustic bar đó em chưa vào lần nào luôn áh ;)

    Trả lờiXóa
  10. Những giây phút lãng đãng để cảm nhận cuộc đời..., đẹp lắm những cảm xúc vu vơ; thế thôi, ngày vẫn trôi qua...

    Trả lờiXóa
  11. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  12. Với Chị, Blog này thật thích vì trong FL của Chị có Đông. Chúc em ngon giấc! Hug!

    Trả lờiXóa