
Trời cứ rả rích mưa trên con đường đi vào ĐaMi, Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận.

Xứ rừng nghèo ra trước cửa ngắm những hạt mưa lạnh lẽo buồn tênh…

Nhưng mặc cho nước có nhiều như thế này…

Hay là khô cằn sỏi đá

Thì ta vẫn vươn lên mà sống…
Hãy làm điều gì đó cho xứ nghèo này, dù là nhỏ nhoi…

Rồi cây rừng sẽ nở hoa…

Còn trưa nay dì Ngát (giữa) chuẩn bị cơm và cả chuối rừng phía sau nhà thờ. Nhà thờ rất đông các em học sinh đến trọ học vị đường núi xa xôi (khoảng 70 em)…

So với ĐaMi, Bảo Lộc có lẽ được thiên nhiên ưu ái hơn thì phải, có gió mát và hoa dại núi rừng ….

Có những đồi chè bát ngát dưới đôi bàn tay và sức người…

Và có cả những dòng nước cho những ngọn đồi trải rộng mênh mông….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét