Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008

Ensiferum - Những anh hùng trong giấc mơ

Ensiferum - Những anh hùng trong giấc mơ

Bài viết của machineguns
**********************

Phần Lan, lại là cái đất nước ấy. Đất nước mà đã có bao nhiêu ban nhạc tôi phải ngưỡng mộ. Vâng, và đến giờ thì tôi thực sự kính phục cái đất nước này khi biết đến cái tên Ensiferum. Quá xuất sắc, quá tuyệt vời...



1995
Markus Toivonen chơi guitar cùng vài người bạn trong một ban có tên gọi Dark Reflections, một ban nhạc thường chơi lại các bài hát của Megadeth hay Pantera và đại loại là những gì như thế. Dần dần Markus nhận ra rằng ban nhạc mình đang chơi chả mang lại cho hắn ta chút cảm hứng nào và hắn muốn chơi những gì khác hơn. Markus bị quyến rũ bởi folk music và hắn đã phát hiện ra rằng niềm đam mê của hắn là ở một ban melodic death metal, dạng như Amorphis hay Dark Tranquility. Thế rồi một ngày, hắn đề nghị tay trống của nhóm, Kimmo Miettinen có muốn tham gia một ban heroic folk death metal với hắn, và gã Kimmo đã đồng ý. Sau đó Markus và Kimmo mờI ngườI bạn của họ là Sauli Savolainen tham gia chơi bass. Vậy là đã đủ bộ cho một ban nhạc. Chỉ có một vấn đề với họ là ban nhạc chưa chó một cái tên. Một ngày nọ Markus đến chơi nhà Sauli và thấy một quyển sách, một quyển từ điển Latin. Và sau vài lần giở lăng nhăng, hắn nhìn thấy một từ, đó là Ensiferum. Hắn bị lôi cuốn bởi translation của cái từ đó và quyết định lấy làm tên ban nhạc…

1996
Ensiferum bắt đầu những buổi tập đầu tiên vào thắng 1 năm 1996 tạI Pasila Youthcenter ở Helsinki. Markus đã viết những bài hát đầu tiên, đó là Knighthood, Old Man (Väinämöinen) và Frost. Cùng năm đó, Markus kêu gọi một người bạn của hắn là Jari Mäenpää gia nhập ban nhạc trong vai trò guitar và vocals. Jari vốn là một tay có kĩ thuật guitar cừ khôi và có những ý tưởng khá sáng tạo. Jari đã chứng tỏ là một tay viết lời tài giỏi và hắn đã viết lờI cho Old man. 2 bài hát kia đã được Markus và Sauli viết lời từ trước. Ensiferum có buổI biểu diễn đầu tiên ở Pasila Youthcenter vào cuối năm. Thật trớ trêu là họ chỉ trình bày có mỗi một bài, là Old man, bài duy nhất đã có đầy đủ lyric.

1997
Jari phải đi thực hiện nghĩa vụ quân sự và ban nhạc phải tạm nghị. Những thành viên của ban tận dụng thời gian đó để tập luyên thêm kĩ thuật của họ. Ensiferum lại có thêm 2 buổI diễn nữa ở Pasila với một đối hình khác.
Sau khi Jari trở lại, Ensiferum tập trung vào bản demo đầu tiện của họ, được thu vào tháng 11. Bản demo chính có những bài hát nếu trên và đã bán được khoản 300 bản trong năm sau.

1998
Tất nhiên sau đó họ đã có thêm nhiều concert. Nhiều bài hát mỡi đã được sáng tác, trong đó có Little Dreamer (Väinämöinen II). Cùng lúc đó, họ lại phải gặp một khó khăn. Kimmo gia nhập ban Arthemesia còn Sauli tạp trung cho công việc của hắn. Vạy là người thay thế cho vị trí trống là Oliver Fokin, từ ban …Arthemesia, vậy là hai ban đã đổi drummer cho nhau. Sauli sau đó được thay thể bởi người em trai của Kimmo là Jukka-Pekka Miettinen, khi đó gã này mớI 14 tuổi. Và giờ họ đã hoàn thành một đội hình mới và sẵn sàng cho bản demo thứ 2.

1999
Bản demo thứ 2 được thu âm vào tháng 1 năm 1999. Bản demo này bao gồm 4 bài hát: The Dreamer’s Prelude, Little Dreamer (Väinämöinen II), Warrior’s Quest, White Storm. Họ đã thu được nhiều kinh nghiệm trong một cuộc thi nhạc ở địa phương và sau đó chuẩn bị bản demo thứ 3 với sự giúp đỡ của Janne Joutsenniemi, ngưòi đã tham gia mix bản demo trong một thời gian rất ngắn. Bản demo lần nào bao gôm 4 + 1 bài: Intro, Hero In A Dream, Eternal Wait, Battle Song và một bài bonus là Guardians Of Fate được ghi âm tại nhà của Jari với trống máy. Eternal Wait có sự tham gia của một giọng ca nữ Johanna Vakkuri, một người bạn lâu năm của họ. Bản demo được xuất bản với một logo mới so với cái cũ.

2000
Bản demo thứ 3 đã được khen ngợi khá nhiều và đứng đầu trong nhiều bản xếp hạng demo. Và đây cũng là bước đệm cho một họ kiếm được một hợp đồng với một hãng đĩa. Một ngày kia Spinefarm record có được bản demo này liên hệ ngay vớI Ensiferum, và bản hợp đồng đã được kí. Ensiferum bắt tay ngay vào thu album ra mắt vào tháng 10 năm đó cung một vài guest.

2001
Vào mùa xuân năm 2001, album đã được Tuomo Valtonen mix tại studio của gã. Cùng thời gian này, Ensifrum có một sự bổ sung về đội hình: một tay keyboard. Meiju Enho gia nhập ban nhạc và họ giờ đã có 5 người. Album Ensiferum được xuất bản tháng 7 năm 2001 và phản ứng rất tích cực.

Ensiferum - 2001



Line-up:
Jari Mäenpää: vocals + guitar
Markus Toivonen: guitar + percussions
Jukka-Pekka Miettinen: bass
Oliver Fokin: drums + percussions

1. Intro
2. Hero in a Dream
3. Token of Time
4. Guardians of Fate
5. Old Man (Väinämöinen Part I)
6. Little Dreamer (Väinämöinen Part II)
7. Abandoned
8. Windrider
9. Treacherous Gods
10. Eternal Wait
11. Battle Song
12. Goblin''''s Dance


Ensiferum tự gọi nhạc của họ là heroic folk death, bình thường người ta gọi nhạc của họ là Viking/folk metal, nhưng tôi cho rằng phải nói đầy đủ là melodic death với folk/viking influence. Ensiferum là một trong những ban nhạc mà chỉ qua lần đầu tiên mới nghe tôi đã rất ấn tượng và hầu như không thể tìm thấy ở họ một điều gì để chê. Quá tuyệt vời. Nhạc của họ vô cùng hoành tráng, rất sáng tạo, mang âm hưởng dân gian cực kì ấn tượng. Viking/folk bao giờ chả thế. Một điểm mạnh của họ là keyboard. Key đánh rất chắc tay, tuy chỉ thường là đánh đệm chứ ít khi được solo, nhưng quả thực nếy thiếu key thì họ không phải là họ nữa. Chính key đã làm cho nhạc của Ensiferum rõ âm hưởng folk/viking, thêm mềm mại. Phải nói là vai trò của keyboard trong các nhóm folk/viking là rất quan trọng, nhưng ở Ensiferum nó còn gần như là nhạc cụ chính bộ lộ rõ chính cái chất nhạc của họ. Một điều tuyệt vời nữa ở họ là acoustic guitar. Tuy trong 2 album của họ, acoustic không chiếm nhiều thời lượng lắm, nhưng công nhận là đánh rất khá, rất hấp dẫn. Nhiều lúc nghe tiếng acoustic đấy tôi ngỡ như đang sống lại thời viking, những nốt nhạc dân gian không lầm lẫn vào đâu được. 2 tay guitar của bọn này có lẽ không có gì để chê cả. Chạy rất tốc độ, hệt như một tay guitar thrash thực thụ. Cũng phải nói thêm là nhạc của Ensiferum có ảnh hưởng từ thrash, nghe rất rõ ở album thứ 2 mang tên Iron. Những cú solo chạy ngón thực sự tốc độ hình như không có nhiều lắm trong nhạc của họ (có thể là trong cái đĩa đầu) nhưng nghe thì quả là gió cuốn nước chảy, rất xuất sắc. Kết cấu phối hợp guitar của bọn này cũng rất tốt, nhiều khi làm tôi liên tưởng đến cái kiểu đánh của blind guardian với sự phối hợp cực tốt của 2 cây guitar. Về khoản drum thì cũng không có nhiều để nói, ngoài một chữ tuyệt. Tốc độ nhanh và dũng mãnh, thrash/power đều xuất hiện ở tay trống này, đặc biệt là khoản đôi trống bass, mỗi lần nghe là tôi lại thấy rạo rực cả lòng. Cũng không thể gọi là đầy đủ khi không nói về vocals. Vocals của Ensiferum tương đối giống với Children of bodom, thậm chí có lúc tôi cứ tưởng là Alexi Laiho đang hát cho bọn này vậy. Cũng nhiều lúc Ensiferum hát clean nhưng giọng nghe rất classic, chắc để thể hiện rõ cái folk/viking.
Nghe Ensiferum tôi rất khoái ở sự giàu giai điệu. Sau một thời gian nghiền ngẫm raw black, tôi đã thấy chán ngấy và đành trở lại với melodic death. Và ngay lập tức tôi kiếm được album mới của Ensiferum và Insonium, hẹn hôm nào tôi viết một bài về Insonium. Phải nói là trong suốt 2 album của mình, Ensiferum đánh rất chắc, không hể suy giảm phong độ. Các sáng tác vẫn rất giàu màu sắc, giàu tình cảm. Có lúc tôi nghe họ cứ tưởng như là đang nghe một ban power đánh death hay một ban speed chơi giọng death. Nhiều lúc nghe nhạc của họ rất cảm động, cái này có lẽ cũng chỉ xuất hiện trong melodic metal thôi chứ nhỉ? Ngay lập tức tôi bị quyến rũ bởi giai điệu du dương của họ thì cũng ngay lập túc tôi cảm nhận rõ tốc độ và mãnh liệt trong các bài hát của họ. Các bác nên tìm đĩa của bọn này ngay đi, nghe sẽ không thấy phí tiền đâu.


Album bao gồm 11 track và một track bonus. Có thể nói đây là một album quá hoàn hảo, quá tuyệt vời. Với một ban nhạc còn trẻ măng và mới là album đầu tiên, sự tán thưởng nồng nhiệt dành cho họ từ một số đông fan là một điều thật đánh nể. Có lẽ nhưng ai nghe album này đều không khỏi khen hay. Một album được đầu tư rất tốt, nhất là về khoản mix. Đa số các bài trong album này đều có nội dung là những câu chuyện về cuộc đời, về chiến tranh. Mở đầu đĩa là một bài intro khá ấn tượng, với tiếng key và guitar thùng hoà lẫn vào nhau, sau đó có thêm tiếng guitar điện. Nếu lần đầu nghe thì có lẽ người ta sẽ tưởng đây là một bài ca chiến tranh, dùng để hói thúc các binh sĩ viking ra trận, nghe rât hào hùng và có chiều sâu. Nhưng ngay lập tức, track tốc độ nhất của album khởi đầu: Hero in a dream. Dàn 2 guitar đệm rất khoẻ và dứt khoát cộng với tiếng violin key càng tiếp nối vẻ hào hùng có sẵn ở track intro. Bài này mang một chút ảnh hưởng gì đó từ Children of bodom, nhất là đôi bass drum. Nhưng ấn tượng nhất của bài này là đoạn nối ở giữa bài, dột nhiên tiếng piano cât lên là nền cùng guitar accord cho tay lead chạy. Nghe cứ trầm bổng, lâng lâng như ở trên, rất sướng. Cái đoạn guitar này lại làm tôi nhớ đến blindG (hè hè xin lỗi các bác nhưng BG là một ban tôi rất ưu chuộng vì cái khoản guitar ấy). Nhưng có lẽ hai chữ tuyệt vời xứng đáng dành cho họ hơn ở track thứ 3: Token of time. Mở đầu là tiếng đệm guitar thùng nghe mượt mà và nhanh, lại một âm hưởng folk/viking rõ rệt nữa. Chắc chắn chỉ cần nghe đoạn đầu này thôi thì ai cũng phải nán lại mà nghe tiép đoạn sau. Đoạn solo guitar sau đó thì không thể nào chê được, nghe lại quá hào hùng, hơn hẳn cả Hero in a dream. Mới đánh được 1 phút thì bài hát lại lắng lại cho một đoạn solo guitar thùng rất êm dịu. Nhưng tuyệt vời nhất phải nói đến là đoạn chorus với tiếng key chạy nền, tôi lại liên tưởng đến khúc quân hành ca của những chiến binh. Nhiều người sẽ ngỡ ra vì phần lời có vẻ giống như In Flames. Bài này kể về một chuyến đi tìm kiếm huyền bí những kỉ niệm thời gian với sự gan dạ và quyết tâm của một thằng nào đó (o rõ).
Và tiếp theo là một bản power thuần tuý pha death. Chính Ensiferum cũng đã nói đây là một bài hát mà cứ như là Stratovarius hát death. Nhưng cũng không vì thế mà nó mất đi tính hào hùng vốn có: Guardians of fate. Tốc độ nhanh của nó thực sự cũng làm tôi liên tưỏng tới Strato. Chỉ hơi ngứa một cái là đoạn mở đầu nghe cứ như cái techno của Theater of tragedy. VớI một bài nhanh, ngay lập tức album tiếp tục với một bài hát chậm rãi, track thứ 5: Old man, ca khúc được sáng tác đầu tiên của ban. Thật ra nửa cuối của bài này đánh cũng nhanh nhưng đoạn doom đầu thi ấn tượng với tôi hơn. Vâng, lại một đoạn nhạc tốc độ cực kì dã man, cuối cung xen lẫn với tiếng lead nghe vô cùng cảm động. Gần như nối liền với Old man là Little dreamer. Bài này có đoạn intro mà tôi rất thích và hơi mang hơi hướm black. Nội dung của nó có lẽ chính là phần tiếp của track 5 Old man, vì đây là 2 part của cái gọI là Väinämöinen. Track 7 Abandoned là một bản – có thể coi là – ballad, cũng lại mang một tí black, nhưng sau đó chất dân gian rất rõ nét. Tiếng guitar thùng đệm song song với giọng hát clean cùng đoạn solo ngắn … nghe như một bản ballad của power vậy. Cái tên đã nói lên tất cả.

Windrider, ca khúc được đánh giá cao thứ 2 trong đĩa này đồng thời cũng là bài hát dài nhất đĩa. Một bản heavy-metallic, theo cách gọi của một bài review rôi đã đọc. Thật sự là với bài này tôi chả có mấy cái để nói, để các bác tự tìm hiểu vậy. Đáng chú ý nhất là trong bài có 2 đoạn trầm lắng để solo key và guitar làm bridge nghe cực kì ấn tượng, có vẻ như bi thương và âm u khó tả. Một thằng windrider thoát khỏi tù túng và đi trả thù --->nội dung. Treacherous gods, một cái tên gợi nên sự tuyệt vời của cả album là track thứ 9. Đây là cũng là bản mang nặng tính anh hùng ca nhất của cả đĩa, và lại là clean vocals. Eternal wait là bản ballad thứ 2 trong album này. Mở đầu bằng những giai điệu guitar thùng mang chất trung cổ đày quyến rũ ngọt ngào. Đây cũng là bài có lyric tôi thích nhất, thử nghe mà xem. Phải nói là bọn này tuy đánh acoustic không phải là kĩ thuật gì lắm nhưng mức độ cảm động thì phải cho là hàng đầu. Battle Song, nhìn đã biết là một bài hiếu chiến rồi. Và đúng vậy, ngay từ đầu là thập thình bass, trống. Đoạn cuối của bài này là một sự copy gần như nguyên ý tưởng của Norther (hè hè chứ không phảI là COB). Bonus track cuối cùng mang tên Goblin’s dance. Chả có gì để nói về bài này cả, tuỳ các bác nghe thôi. Có điều đáng lưu tâm là bài này được viết bởI Valtias Mustatuuli của Arthemesia.
Nói tóm lại, đây là một album mà tôi cho là xuất sắc của dòng folk/viking metal. Nên tìm mua hay down ngay kẻo phí.

Iron -2004



Line-Up:
Jari Mäenpää: vocals + guitar
Markus Toivonen: guitar
Jukka-Pekka Miettinen: bass
Oliver Fokin: drums + percussions
Meiju Enho: keyboards

1. Ferrum Aeternum
2. Iron
3. Sword Chant
4. Mourning Heart (Interlude)
5. Tale of Revenge
6. Lost in Despair
7. Slayer of Light
8. Into Battle
9. LAI LAI HEI
10. Tears
11. Battery (bonus track)


3 năm sau tuyệt phẩm đầu tay, Ensiferum trở lại với album thứ 2 mang tên Iron (một cái tên khá là phìu). Đĩa này gồm 10 bài, và theo đa số nhạn định thì không hay bằng cái trước, tuy nhiên vẫn là một album rất đáng nghe, bỏ qua thì rất uổng. Đây là album mà như tôi đã nói, ảnh hưởng từ thrash khá rõ, nhưng Ensiferum vẫn phát huy cái chất thiên anh hùng ca trong nhạc của mình. Guitar chạy nhanh, dày, có lúc vuốt khá là máu. Có cái là key thì không xuất sắc bài cái trước. Mở đầu đĩa là bản intro mang tên Ferrum aeternum (đíu hiểu nghĩa là gì), cực hay. Có lẽ nêu nghe bài này xong tôi sẽ phải hét rõ to chữ HAIL. Rất heroic với guitar thùng và tiếng sáo, bên cạnh đó dùng trông gõ tay (cái này chả hiểu có đùng không nữa), nghe cứ giống cái kiểu baroque. Tiếp theo là Iron, một bài khá hay nhưng hơi đuối ở nửa cuối, có đoạn key khá là hay. Đoạn giữa có một khúc acoustic nghe tương tự như là súng tỉa bắn giật vậy. Và một khúc solo guitar kiểu metallica. Sword chant mở ra giống kiểu Token of time, với những hợp âm guitar thùng. Nội dung bài là một câu chuyện giả tưởng (muốn biết thì các bác cứ xem lyric). Track thứ tư là Mourning heart (interlude) cũng là bản intro cho bài số 5. Tuy thế nhưng đây cũng là một track đáng nghe, chỉ với tiéng đàn thùng rất nhẹ và âm thanh violin mượt mà vang lên thanh mảnh. Tale of Revenge, bài hát tôi thích nhất ở giai điệu tiếp ngay sau đó. Lead luôn chạy song hành với vocals, nghe rất khoái. Bài nghe rất bi cảm, giống như cái tên của nó vậy: câu chuyện trả thù. Nhưng nửa sau đột nhiên lại bày đặt đảy nhanh tốc độ, nghe mất cả hứng. Lost in despair là bài tiếp theo, vâng là một bản ballad kiểu quằn quại như Abandoned. Bài hát kể về một con ngườii đang đắm chìm trong nỗi đau và muốn thoát khỏi vòng xoáy tội lỗi ấy. Track 7, Slayer of light, chính là một ảnh hưởng thrash, cực giống metallica, và được coi là khá lạc lõng. Tuy nhiên bài này vẫn thể hiện được một chút chất heroic vốn có. Đây cũng là bài duy nhất tôi thấy là điểm sáng guitar của cả album, các bài khác guitar không mấy tiến bộ so với cái cũ thậm chí còn kém hơn nên tôi cũng chả muốn nói. Into battle, bài số 8, có lẽ cũng chỉ được tôi nhớ đến bởi 2 tay guitar khá xung, phần các lại các bác tự xét. Lai lai hei, track 9 là một bản rất hay. Đoạn đầu lyric được viết hoàn toàn bằng tiếng Phần Lan, nghe đã thấy khoái hơn là tiếng Anh rồi. Tiếng guitar thùng vang lên chậm rãi cộng với tiếng bass trầm bổng tạo cảm giác như đang ở trên con thuyền viking lênh đênh trên sóng biển rầm rì với gió khơi vậy. Phải nói là cái đoạn hát tiếng Phần Lan kia tôi cực kì thích, rất trữ tình. Giọng hát truyền cảm như chính là một giọng của Old man vậy. Giai điệu thì khỏi phải nói: tuyệt vời, rất hoành tráng, hùng hồn – và một chút thrash (lại là nó). Tears, track cuối cung mới thực sự là một bản ballad, được hát bởi một giong nữ. Nhạc bài này thì hay, nhưng cái con vocals hát như cái fìu. Nói chung là tốt. Đánh giá: 8,9/10 cho album này. Cái trước cho điểm 9,5/10.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét