(DongMT)
***********

Đêm nay, tôi lê bước chân mệt mỏi về nhà , sau một ngày đen tối . Cảm giác chán ngán, những lúc như thế này tôi thường nghe rock như muốn quên đi tất cả. Ừ thì nằm xuống và ghé tai vào chiếc loa, tôi mở Projector của Dark Tranquillity...
Đã quá quen thuộc với âm thanh dịu dàng đầy dối trá của chiếc piano ngay đầu abum này, vì chỉ chỉ ít giây sau thôi, death sẽ tràn ngập trong lỗ tai bạn, tâm trí bạn...
Sao thế này, hỡi tôi? Bao giờ thì ngươi mới trở thành con người? Bao giờ... bao giờ...
Sao ngươi không nói gì?
Tiếng đàn với âm thanh nặng trĩu, lanh lảnh, tiếng trống dồn, giọng hát buồn và gào thét trong đau đớn, như những kẻ điên loạn muốn thóat ra khỏi thực tại... Có gì đó, trong tâm hồn ngươi, vừa buồn chán, vừa hỗn loạn tràn về.
Tôi cần làm gì đây?
Projector in disorder, my darkness hours, what thing I need to do ?
Những ngày giờ trong điên loạn, cái tôi đơn độc trong dòng người hối hả, ngươi là ai ?
Âm thanh kim loại của chiếc đàn guitar điện hòa vào với tiếng gào thét, ục ặc của giọng nam thể loại melodic death metal. Rồi có đôi lúc tĩnh lặng, nhưng tiếc thay đó là sự tĩnh lặng dối trá để cho man dại bắt đầu ...
Ngươi sẽ làm được gì?
Cả album như một dòng suối âm thanh mạnh mẽ, tràn vào lỗ tai bạn, tràn qua màng nhĩ, vào tâm trí và cố gắng đem phiền muộn ra khỏi lỗ tai bên kia để cho ngày mai ta còn sống và cố gắng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét